Hạt Gạo Cuối Mùa
Câu chuyện về một cô gái dân công trẻ tuổi, âm thầm gánh từng bao gạo ra tiền tuyến, nơi mỗi hạt gạo đều thấm đẫm mồ hôi và cả hiểm nguy.
Võ Thị Sáu Mai khi ấy mới 18 tuổi, xung phong tham gia đội dân công hỏa tuyến của địa phương. Công việc của cô là vận chuyển lương thực, chủ yếu là gạo, vượt qua những con đường rừng hiểm trở để tiếp tế cho bộ đội. Mỗi chuyến đi kéo dài nhiều ngày. Ban ngày họ ẩn mình trong rừng, ban đêm mới lặng lẽ di chuyển để tránh máy bay. Trên vai Mai là những bao gạo nặng gần bằng chính trọng lượng cơ thể cô. Có một lần, đoàn của Mai nhận nhiệm vụ khẩn cấp: đưa số gạo cuối cùng đến một đơn vị đang bị bao vây. Nếu không kịp, bộ đội sẽ thiếu lương thực nghiêm trọng. Đêm đó, trời tối đen như mực. Đoàn người lặng lẽ bước đi, chỉ nghe tiếng thở và tiếng lá khô dưới chân. Khi họ gần đến điểm giao, pháo sáng bất ngờ bùng lên, soi rõ cả khu rừng. Không còn cách nào quay lại, họ buộc phải nằm rạp xuống đất, ôm chặt những bao gạo. Tiếng súng nổ vang, đất đá bắn tung. Mai cảm nhận rõ nhịp tim mình dồn dập, nhưng cô không buông tay. Sau nhiều giờ căng thẳng, trời dần sáng. Khi pháo im tiếng, họ tiếp tục tiến lên. Đến nơi, những người lính đón họ với ánh mắt vừa mừng vừa xúc động. Một người lính cầm nắm gạo trên tay, nói khẽ: “Cái này không chỉ là lương thực, mà là sự sống.” Mai lúc đó mới nhận ra, những gì mình làm tuy nhỏ bé, nhưng lại có ý nghĩa lớn lao đến thế nào. Nhiều năm sau, khi nhớ lại, Mai không kể về những hiểm nguy, mà chỉ nhớ cảm giác khi đặt được bao gạo xuống và nhìn thấy nụ cười của người lính. Cô nói:
“Trong chiến tranh, có khi một hạt gạo cũng quý như vàng.”



