Hạt Gạo Giữa Đại Ngàn
Câu chuyện kể về những người phụ nữ âm thầm gùi gạo, tải đạn giữa rừng sâu Tây Nguyên, góp phần nuôi dưỡng chiến trường bằng chính sức lực và lòng kiên cường của mình.
Tôi là Nguyễn Thị Ba, sinh năm 1955. Khi chiến tranh lan đến Đắk Lắk, tôi mới mười bảy tuổi. Tuổi ấy, lẽ ra còn ở bên gia đình, nhưng tôi đã theo đoàn dân công hỏa tuyến, gùi gạo tiếp tế cho bộ đội. Mỗi chuyến đi kéo dài nhiều ngày. Chúng tôi mang trên lưng những bao gạo nặng trĩu, băng qua rừng sâu, suối cạn. Đường đi trơn trượt, nhiều đoạn phải bám vào rễ cây mà leo. Có hôm trời mưa lớn, đất đỏ bazan nhão ra như bùn. Chúng tôi ngã lên ngã xuống, nhưng không ai bỏ lại gùi gạo. Tôi nhớ nhất một lần vượt qua con suối lớn. Nước dâng cao, chảy xiết. Mọi người nắm tay nhau thành hàng dài để đi qua. Một chị trong đoàn nói:
“Gạo này là của bộ đội ngoài mặt trận, không được để ướt.” Nghe vậy, tôi ôm chặt bao gạo trước ngực, mặc cho nước ngập đến ngang vai. Đêm xuống, chúng tôi nghỉ lại trong rừng. Không dám đốt lửa vì sợ lộ vị trí. Ai cũng mệt rã rời, nhưng vẫn chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước. Có lần, máy bay địch bay qua, thả pháo sáng. Cả khu rừng sáng rực như ban ngày. Chúng tôi nằm ép sát xuống đất, tim đập dồn dập. Sau mỗi chuyến đi, vai tôi sưng đỏ, chân đầy vết trầy xước. Nhưng nhìn bộ đội nhận gạo, nở nụ cười, tôi thấy mọi vất vả đều xứng đáng. Nhiều năm sau, khi trở lại những con đường rừng xưa, tôi không còn phải gùi gạo nữa. Nhưng mỗi lần nhìn thấy hạt cơm trắng, tôi lại nhớ về những ngày tháng ấy. Hạt gạo năm xưa…
không chỉ là lương thực,
mà là cả mồ hôi, nước mắt và tuổi trẻ của chúng tôi gửi vào chiến trường. Và tôi biết rằng, dù nhỏ bé,
chúng tôi cũng đã góp một phần để làm nên hòa bình hôm nay.



