Bài viết

Hạt Gạo Trong Ba Lô

Giữa chiến tranh khốc liệt, những hạt gạo nhỏ bé lại mang theo sức sống, niềm tin và tình người, trở thành nguồn động lực giúp con người vượt qua mọi gian khó.

Gia Lai29/04/2026Châu Minh Thắng (Đoàn xã Chư Sê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Sáu kể rằng, những năm tháng làm dân công hỏa tuyến là quãng đời mà bà không bao giờ quên. Khi ấy, bà mới mười chín tuổi, gùi gạo, tải đạn, băng rừng vượt suối để tiếp tế cho bộ đội ngoài mặt trận. Ba lô của bà không có gì ngoài những bao gạo nặng trĩu. Mỗi bước đi là một lần vai đau buốt, chân run lên vì dốc núi và đói khát. Nhưng không ai dám dừng lại lâu, vì phía trước còn những người đang chờ. Một lần, trên đường vận chuyển, đoàn của bà bị bom đánh trúng. Khói bụi mù mịt, đất đá văng khắp nơi. Khi mọi thứ lắng xuống, bà nhận ra mình bị lạc khỏi đoàn. Xung quanh chỉ còn rừng sâu và sự im lặng đáng sợ. Bà ngồi xuống, mở ba lô. Bao gạo vẫn còn, nhưng nước thì đã hết. Bụng đói cồn cào, cổ họng khô rát. Trong khoảnh khắc yếu lòng, bà nghĩ đến việc ăn một nắm gạo sống để cầm cự. Nhưng rồi bà dừng lại. “Không được… đây là gạo của bộ đội,” bà tự nhủ. Bà lấy ra một nắm nhỏ, không phải để ăn, mà để… đếm. Từng hạt gạo trắng nhỏ rơi vào lòng bàn tay, như những giọt thời gian. “Còn gạo là còn hy vọng,” bà lẩm bẩm. Đêm xuống, bà ôm ba lô ngủ dưới gốc cây, bụng đói nhưng lòng vẫn giữ chặt lời hứa phải mang gạo đến nơi. Sáng hôm sau, bà lần theo con suối, cuối cùng gặp lại được đơn vị. Khi giao bao gạo, bà gần như kiệt sức. Một chiến sĩ trẻ nhận gạo, xúc động nói: “Chị giữ được từng này… là cứu tụi em rồi.” Bà Sáu cười, nhưng nước mắt chảy dài. Nhiều năm sau, khi kể lại, bà nói điều bà nhớ nhất không phải là những lần bom rơi, mà là cảm giác cầm trên tay từng hạt gạo – nhỏ bé nhưng quý giá hơn bất cứ thứ gì. Giờ đây, mỗi bữa cơm, bà không bao giờ để rơi một hạt nào. Vì với bà, mỗi hạt gạo đều mang theo ký ức của một thời hoa lửa – nơi con người sống, hy sinh, và giữ lấy niềm tin từ những điều giản dị nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn