Hạt Giống Cuối Cùng
Năm ấy chiến tranh khiến ruộng đồng khô cháy. Cả làng chỉ còn lại một túi giống lúa nhỏ do ông giáo Khải cất giữ. Nhiều người khuyên ông đem đổi lấy thức ăn, nhưng ông lắc đầu: “Mất giống là mất mùa sau.” Một đêm, quân địch đốt sạch cánh đồng ven làng. Người dân hoang mang vì không còn gì để gieo trồng. Ông Khải lặng lẽ mang túi giống chia cho từng gia đình. Ông bảo: “Mỗi nhà giữ một ít. Nếu còn đất nước, nhất định sẽ có ngày cấy lúa.” Mùa mưa tới, dân làng bí mật gieo mạ trên những thửa ruộn
Năm ấy chiến tranh khiến ruộng đồng khô cháy. Cả làng chỉ còn lại một túi giống lúa nhỏ do ông giáo Khải cất giữ. Nhiều người khuyên ông đem đổi lấy thức ăn, nhưng ông lắc đầu: “Mất giống là mất mùa sau.”
Một đêm, quân địch đốt sạch cánh đồng ven làng. Người dân hoang mang vì không còn gì để gieo trồng. Ông Khải lặng lẽ mang túi giống chia cho từng gia đình.
Ông bảo: “Mỗi nhà giữ một ít. Nếu còn đất nước, nhất định sẽ có ngày cấy lúa.”
Mùa mưa tới, dân làng bí mật gieo mạ trên những thửa ruộng nhỏ giữa rừng. Bộ đội đi qua ai cũng xúc động khi nhìn thấy màu xanh non giữa bom đạn.
Cuối năm ấy, lúa chín vàng. Dù sản lượng ít nhưng đủ để nuôi dân và tiếp tế cho chiến khu. Người dân gọi đó là “mùa lúa kháng chiến”.
Sau hòa bình, ông Khải mất trong một buổi chiều yên bình. Nhưng giống lúa năm xưa vẫn được giữ lại như báu vật của làng, nhắc mọi người nhớ rằng hy vọng luôn có thể nảy mầm ngay trong những ngày đen tối nhất.



