Hạt Giống Giữa Mùa Bom
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, người nông dân vẫn bám đất, giữ ruộng, gieo trồng để nuôi sống cả hậu phương và tiền tuyến.
Năm 1969, Nguyễn Thị Sáu là một người nông dân ở vùng đồng bằng. Khi chiến tranh lan rộng, đàn ông trong làng phần lớn đã ra trận, việc đồng áng dồn lên vai phụ nữ, người già và trẻ nhỏ.
Cánh đồng làng Sáu không còn yên bình như trước. Những hố bom loang lổ khắp nơi, nhiều thửa ruộng bị cày xới bởi đạn pháo. Nhưng nếu bỏ ruộng, sẽ không có lương thực gửi ra tiền tuyến.
“Một hạt thóc cũng quý như một viên đạn,” cán bộ xã từng nói.
Sáu cùng những người phụ nữ khác bắt đầu cải tạo lại ruộng. Họ lấp hố bom, dẫn lại nước, và gieo mạ trên những mảnh đất còn sót lại. Công việc nặng nhọc, lại luôn phải canh chừng máy bay.
Có những ngày đang cấy lúa, còi báo động vang lên. Mọi người vội chạy xuống hầm trú ẩn. Khi yên tiếng bom, họ lại trở lên, tiếp tục cấy như chưa có chuyện gì xảy ra.
Một lần, sau một trận ném bom, gần như toàn bộ cánh đồng bị phá hủy. Nhiều người nản lòng, muốn bỏ vụ mùa đó.
Nhưng Sáu đứng lên, nói:
“Đất còn thì mình còn trồng. Mất mùa này, mình làm lại mùa sau.”
Câu nói ấy khiến mọi người quay lại đồng. Họ nhặt từng hạt giống còn sót, chia nhau từng nắm nhỏ để gieo lại.
Vụ mùa năm đó không bội thu, nhưng đủ để nuôi cả làng và gửi một phần ra chiến trường. Những bao thóc ít ỏi ấy được gói ghém cẩn thận, như gửi đi cả tấm lòng của hậu phương.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Sáu vẫn giữ thói quen nhặt từng hạt thóc rơi. Với bà, mỗi hạt giống không chỉ là lương thực, mà còn là ký ức về một thời không được phép bỏ cuộc.



