“Hạt giống giữa vùng đất cháy”
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một người dân công không chỉ vận chuyển lương thực mà còn gieo xuống đất những hạt giống hy vọng – để sự sống không bao giờ tắt giữa vùng đất cháy.
Năm 1972, tại một vùng quê miền Trung thường xuyên bị bom đạn cày xới, Bùi Văn Nam làm nhiệm vụ dân công hỏa tuyến – vận chuyển lương thực, đạn dược ra tiền tuyến.
Con đường anh đi qua ngày nào cũng nhuốm màu khói lửa. Những cánh đồng từng xanh mướt giờ chỉ còn lại đất cháy và hố bom chằng chịt. Nhưng mỗi lần đi ngang qua đó, Nam lại dừng lại vài phút, cúi xuống… lặng lẽ làm một việc rất lạ.
Anh gieo hạt.
Ban đầu là vài hạt bắp, rồi đến hạt đậu, hạt khoai… tất cả đều được anh giữ lại từ khẩu phần ít ỏi của mình.
Một đồng đội thấy vậy liền hỏi:
“Chiến tranh thế này, gieo rồi ai mà trồng, ai mà ăn?”
Nam chỉ cười:
“Rồi sẽ có người cần. Đất không thể mãi bỏ hoang.”
Những lần hành quân sau, anh vẫn tiếp tục thói quen ấy. Có hôm trời nắng gắt, có hôm mưa bom xối xả, Nam vẫn tranh thủ từng khoảnh khắc để vùi xuống đất những hạt giống nhỏ bé.
Thời gian trôi qua, chiến tranh dần lùi xa. Một ngày nọ, đơn vị của Nam quay lại con đường cũ. Trước mắt họ không còn là vùng đất hoang tàn nữa…
Từ những hố bom ngày nào, những mầm xanh đã vươn lên. Những cây bắp, cây đậu mọc rải rác, xanh tươi giữa nền đất cằn cỗi.
Một cụ già trong vùng xúc động nói:
“Không biết ai đã gieo những hạt này… Nhờ đó mà dân làng chúng tôi có cái ăn trong lúc khó khăn nhất.”
Nam đứng lặng, không nói gì. Anh chỉ nhìn những luống cây xanh, ánh mắt ánh lên niềm vui giản dị.
Nhiều năm sau, khi được nhắc đến, Nam vẫn giữ thói quen cũ: đi đâu, thấy đất trống là gieo hạt. Với anh, đó không phải là việc lớn lao – chỉ là một cách để giữ lại sự sống.



