Hạt giống mang theo
Câu chuyện kể về kỷ niệm của ông Trần Văn Phúc với một người lính trẻ luôn mang theo vài hạt giống lúa trong túi áo. Những hạt giống nhỏ bé ấy tượng trưng cho ước mơ về ngày hòa bình và cuộc sống yên bình sau chiến tranh.
Năm 1972, đơn vị của ông Trần Văn Phúc đóng quân tạm thời trong một khu rừng để chuẩn bị cho nhiệm vụ mới. Cuộc sống trong rừng rất gian khổ, thiếu thốn đủ thứ.
Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Hải, quê ở một vùng quê trồng lúa. Một lần khi sắp xếp lại ba lô, ông Phúc vô tình thấy trong túi áo của Hải có một gói giấy nhỏ.
Ông tò mò hỏi:
“Trong đó là gì vậy?”
Hải mở gói giấy ra, bên trong là vài hạt lúa vàng. Anh cười và nói:
“Đây là hạt lúa từ ruộng nhà em. Trước khi lên đường, em lấy vài hạt mang theo để nhớ quê.”
Rồi anh nói thêm:
“Khi nào chiến tranh kết thúc, em sẽ về nhà gieo lại những hạt giống này trên cánh đồng.”
Những người lính nghe vậy đều im lặng một lúc. Ai cũng nhớ về quê hương của mình.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại câu chuyện ấy, ông Trần Văn Phúc thường nói:
“Trong thời hoa lửa, những hạt giống nhỏ bé ấy đã mang theo hy vọng của người lính về một ngày đất nước hòa bình, khi họ có thể trở về quê hương và bắt đầu lại cuộc sống.”


