Khác

Hạt Giống Trong Ba Lô

Câu chuyện kể về cựu chiến binh Đỗ Văn Mạnh, một người lính mang theo vài hạt giống cây quê hương trong ba lô suốt những năm tháng chiến tranh. Đó là món quà của người cha trước ngày ông lên đường. Giữa những ngày khói lửa, những hạt giống nhỏ bé trở thành biểu tượng của niềm tin vào ngày hòa bình và ước mơ được trở về xây dựng quê hương.

Hải Phòng12/08/2026Xã Hữu Khuông (Đoàn xã Hữu Khuông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Đỗ Văn Mạnh.

Ngày tôi lên đường nhập ngũ, cha gọi tôi ra sau vườn.

Ông không cho tôi tiền, cũng chẳng có món quà gì quý giá.

Ông chỉ lấy một túi vải nhỏ, bên trong có vài hạt giống.

Cha nói:

“Đây là giống cây ông nội con để lại. Con mang theo. Sau này trở về thì trồng.”

Tôi cười:

“Con đi bộ đội mà cha còn bắt con mang hạt giống.”

Cha nhìn tôi rồi nói:

“Cứ mang đi. Biết đâu có ngày con cần.”

Tôi cất túi hạt giống vào một góc ba lô.

Những năm tháng chiến tranh trôi qua.

Tôi cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng, những con đường đầy bom đạn.

Chiếc túi hạt giống vẫn ở trong ba lô.

Có lần, một người đồng đội tên Nguyễn Văn Bình nhìn thấy nó.

Anh hỏi:

“Ông mang gì mà giữ kỹ thế?”

Tôi kể cho Bình nghe.

Anh cười:

“Sau này hòa bình, ông trồng một cây cho tôi nhé.”

Tôi hỏi:

“Ông muốn cây gì?”

Bình đáp:

“Cây gì cũng được. Miễn là nó có bóng mát.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Nhưng Bình đã không trở về.

Trong một trận chiến, anh hy sinh.

Tôi giữ lời hứa.

Tôi giữ túi hạt giống bên mình và tiếp tục chiến đấu.

Mỗi khi mệt mỏi, tôi lại lấy nó ra nhìn.

Những hạt giống nhỏ bé nhắc tôi nhớ rằng phía sau chiến tranh vẫn còn một quê hương đang chờ.

Rồi ngày hòa bình cũng đến.

Tôi trở về.

Cha đã già.

Tôi lấy túi hạt giống ra đưa cho ông.

Cha nhìn những hạt giống rồi mỉm cười.

“Ta biết con sẽ mang nó về.”

Tôi trồng những hạt giống ấy ở mảnh đất sau nhà.

Một thời gian sau, những mầm cây đầu tiên nhú lên.

Tôi chăm sóc chúng mỗi ngày.

Cây lớn dần.

Một trong những cây ấy được tôi trồng trước cổng nhà để thực hiện lời hứa với Bình.

Nhiều năm sau, cây đã trở thành một cây lớn, tỏa bóng mát.

Mỗi lần ngồi dưới gốc cây, tôi lại nhớ đến Bình và những người đồng đội đã hy sinh.

Tôi thường nói với con cháu:

“Các cháu nhìn cây này đi. Nó bắt đầu từ những hạt giống nhỏ bé, giống như hy vọng của những người lính chúng ông ngày trước.”

Chúng tôi từng sống giữa chiến tranh nhưng vẫn tin vào ngày hòa bình.

Chúng tôi từng nhìn thấy bom đạn nhưng vẫn nghĩ về những cánh đồng xanh.

Chúng tôi từng mất đi những người bạn nhưng vẫn phải bước tiếp.

Bây giờ tôi đã già.

Túi vải đựng những hạt giống năm xưa đã cũ đến mức gần như mục nát.

Nhưng cây xanh trước nhà vẫn còn đó.

Mỗi khi gió thổi qua tán lá, tôi lại nghe như có tiếng những người đồng đội năm xưa đang cười nói.

Tôi mỉm cười.

Những hạt giống năm nào đã trở thành cây xanh. Và cũng như vậy, những ước mơ về hòa bình của người lính năm xưa đã trở thành cuộc sống bình yên mà thế hệ hôm nay đang được hưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn