Hạt giống trong túi áo
Hạt giống trong túi áo
Ông Phúc là bộ đội công binh. Trong túi áo ngực của ông lúc nào cũng có một túi vải nhỏ đựng vài hạt lúa giống quê nhà.
Đồng đội tò mò hỏi:
“Mang theo làm gì vậy anh?”
Ông cười:
“Để nhớ rằng sau chiến tranh mình còn về cày ruộng.”
Mỗi lần hành quân qua cánh đồng bị bom cày xới, ông lại đứng nhìn rất lâu. Ông bảo đất rồi sẽ xanh trở lại, chỉ cần con người còn tin vào ngày mai.
Một lần trú quân ở vùng quê bị tàn phá nặng, thấy sân nhà dân bỏ hoang đầy đất khô, ông lặng lẽ lấy vài hạt giống ra gieo xuống.
Người đồng đội trêu:
“Biết có mọc nổi không?”
Ông đáp:
“Cứ gieo đi đã.”
Vài năm sau hòa bình, ông quay lại nơi ấy. Trên mảnh sân cũ đã mọc lên ruộng lúa xanh rì trong gió.
Ông đứng rất lâu giữa cánh đồng, mắt đỏ hoe như gặp lại một phần tuổi trẻ của mình.



