Hạt lúa trên bàn tay Mẹ
Hạt lúa trên bàn tay Mẹ
Mùa gặt năm nào, Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Xuân cũng xin con cháu giữ lại một nắm lúa đầu tiên. Mẹ nâng niu từng bông lúa, vuốt nhẹ những hạt vàng rồi đặt lên bàn thờ. Với Mẹ, đó không chỉ là thành quả của mùa màng mà còn là lời báo tin với những người con đã nằm lại nơi chiến trường rằng quê hương vẫn bình yên, đồng ruộng vẫn xanh.
Một lần, nhóm đoàn viên đến giúp gia đình thu hoạch. Thấy Mẹ cẩn thận gom từng bông lúa rơi, một bạn trẻ hỏi: "Sao Mẹ quý từng hạt lúa đến vậy?" Mẹ mỉm cười hiền hậu: "Ngày xưa, có lúc cả nhà chỉ mong đủ một bát cơm. Các con của Mẹ ra đi cũng để sau này đất nước không còn cảnh đói nghèo."
Chiều hôm ấy, khi ánh nắng cuối ngày phủ vàng cánh đồng, Mẹ chia nắm lúa đầu mùa cho các bạn trẻ giữ làm kỷ niệm. Mẹ nói: "Các con hãy nhớ, hạt lúa lớn lên từ đất, còn hòa bình lớn lên từ sự hy sinh." Lời nhắn mộc mạc ấy khiến mọi người lặng đi. Trên đôi bàn tay gầy guộc của Mẹ, từng hạt lúa như mang theo cả ký ức của một thời hoa lửa và niềm tin vào tương lai no ấm.



