Bài viết

Hạt Muối Cuối Cùng

Trong những ngày hành quân thiếu thốn, một nắm muối nhỏ trở thành thứ quý giá hơn bất cứ điều gì. Câu chuyện là ký ức về tình đồng đội – khi người ta sẵn sàng chia nhau cả những điều ít ỏi nhất.

Gia Lai05/05/2026Rah Lan Thương (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Văn Hợi kể rằng, có những lúc trong chiến tranh, cái thiếu không phải chỉ là đạn dược hay vũ khí, mà là những thứ rất bình thường – như một hạt muối.

Đơn vị của anh hành quân qua một vùng rừng sâu trong nhiều ngày liền. Lương thực cạn dần, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Nhưng điều khiến ai cũng mệt mỏi nhất lại là thiếu muối.

“Ăn không có muối, người cứ lả đi,” Hợi nhớ lại.

Trong ba lô của tổ chỉ còn lại một túi muối nhỏ, được buộc chặt và giữ gìn cẩn thận. Đó là phần dự trữ cuối cùng.

Một buổi tối, khi cả tổ dừng chân bên bìa rừng, đội trưởng lấy túi muối ra. Mọi người nhìn nhau – ai cũng hiểu đây là thứ quý giá đến mức nào.

“Chia đều,” đội trưởng nói ngắn gọn.

Ông đổ muối ra một mảnh vải, rồi dùng tay chia thành từng phần nhỏ xíu. Mỗi người chỉ được một nhúm, vừa đủ để chấm qua loa.

Khi đến lượt mình, Hợi định cầm phần muối, nhưng anh thấy bên cạnh là Tín – người đồng đội trẻ nhất tổ, đang mệt lả, môi khô nứt.

Không nói gì, Hợi lặng lẽ đẩy phần muối của mình sang cho Tín.

“Tôi chưa cần đâu, cậu ăn đi,” anh nói.

Tín ngẩng lên, định từ chối, nhưng Hợi chỉ lắc đầu.

Không ai nói gì thêm, nhưng nhiều người trong tổ cũng làm như vậy. Cuối cùng, phần muối dồn lại nhiều hơn cho những người yếu nhất.

Đêm đó, họ ăn một bữa cơm đạm bạc, nhưng lại cảm thấy ấm lòng hơn bao giờ hết.

Ngày hôm sau, hành trình tiếp tục. Dù vẫn mệt mỏi, nhưng không ai bỏ cuộc.

Vài ngày sau, đơn vị tiếp tế đến. Khi nhận được muối, Tín chạy đến đưa lại cho Hợi một nắm nhỏ:

“Của anh hôm trước…”

Hợi cười:
“Giờ có rồi, ai cũng có phần như nhau.”

Nhiều năm sau, khi nhớ lại, Phan Văn Hợi nói rằng ông không bao giờ quên vị mặn của hạt muối ngày ấy.

Không phải vì nó quý hiếm, mà vì nó mang theo tình người.

“Trong chiến tranh,” ông nói, “có những thứ nhỏ bé thôi, nhưng lại cho ta thấy rõ nhất ai là người bên cạnh mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn