Hạt muối giữa rừng sâu
Hạt muối giữa rừng sâu
Những năm chiến tranh ác liệt, Trà My chìm trong khói bom và những con đường mòn trơn trượt. Mỗi bước chân đi qua rừng đều có thể là bước cuối cùng. Vậy mà, giữa gian khó ấy, mẹ H’Ly vẫn ngày ngày gùi gạo, muối tiếp tế cho bộ đội.
Mẹ không nhớ mình đã đi bao nhiêu chuyến, chỉ biết rằng đôi vai đã hằn sâu vết dây gùi. Con đường từ bản ra điểm tập kết dài hun hút, mùa mưa thì lầy lội, mùa nắng thì bỏng rát. Có hôm, máy bay địch quần thảo trên đầu, mẹ phải nép mình dưới tán cây, chờ qua cơn nguy hiểm rồi lại tiếp tục bước đi.
Một buổi chiều, khi đoàn bộ đội dừng chân nghỉ, mẹ mở gùi. Gạo đã gần hết, muối chỉ còn lại một nắm nhỏ. Những người lính nhìn nhau ái ngại. Họ biết, muối là thứ quý hơn cả lương thực trong rừng.
Mẹ lặng lẽ chia từng chút muối vào lá chuối, đưa cho từng người. Đến lượt mình, mẹ gấp lá lại, không lấy phần nào.
Một người lính trẻ cầm tay mẹ:
“Con xin mẹ, mẹ ăn đi. Mẹ còn phải đi đường xa.”
Mẹ cười hiền:
“Các con còn phải đánh giặc, mẹ còn sức thì nhịn được.”
Không ai nói thêm lời nào. Nhưng trong lòng mỗi người lính, vị mặn của muối hôm ấy như thấm sâu hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là muối, mà là tình thương, là sự hy sinh thầm lặng của người dân Trà My.


