Bài viết

Hạt Muối Trong Ống Tre

Một ít muối được gói trong ống tre nhỏ đã trở thành “tài sản quý” của cả tổ trong những ngày hành quân thiếu thốn. Thứ mặn ấy không chỉ giữ lại vị của bữa ăn, mà còn giữ lại tình đồng đội giữa thời hoa lửa.

Gia Lai20/05/2026Nguyễn Thị Tường Vy (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968.

Đặng Văn Sơn là chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ binh hoạt động ở vùng rừng núi.

Những ngày ấy.

Việc tiếp tế rất khó khăn.

Gạo có khi còn thiếu.

Muối lại càng hiếm.

Trong tổ của Sơn có một chiếc ống tre nhỏ.

Bên trong chỉ đựng một ít muối trắng.

Không nhiều.

Nhưng được giữ rất kỹ.

Chiến sĩ trẻ tên Hoàng Văn Tư thường nói:

— Chút muối này mà hết chắc ăn cơm nhạt cả tháng.

Sơn cười:

— Vậy thì phải dùng cho đúng lúc.

Mỗi lần nấu ăn.

Người quản lý hậu cần chỉ lấy một nhúm rất nhỏ.

Pha vào nồi cơm hoặc canh rừng.

Dù ít.

Nhưng đủ làm bữa ăn đỡ nhạt.

Một lần.

Đơn vị hành quân dài ngày.

Lương thực cạn dần.

Mọi người phải tìm rau rừng, măng rừng để ăn tạm.

Không có muối.

Ai cũng thấy bữa ăn trở nên khó nuốt.

Sơn mở ống tre.

Nhìn phần muối còn lại.

Rồi lặng lẽ đưa cho Tư:

— Dùng hết hôm nay đi.

Tư giật mình:

— Hết rồi mai sao?

— Mai tính sau.

Hôm đó.

Cả tổ có một bữa canh rừng nóng hổi.

Dù đơn sơ.

Nhưng ai cũng ăn ngon hơn mọi ngày.

Có người còn cười:

— Không có gì quý bằng ăn chung với nhau lúc khó khăn.

Sau trận hành quân ấy.

Ống tre muối trống rỗng.

Nhưng không ai buồn.

Nhiều năm sau chiến tranh.

Ông Đặng Văn Sơn vẫn giữ chiếc ống tre cũ.

Không còn muối bên trong.

Chỉ còn mùi tre khô và những vết nứt nhỏ.

Hoàng Văn Tư khi gặp lại ông đã nói:

— Hồi đó tưởng chuyện nhỏ thôi.

— Nhưng chính “chút mặn” ấy giúp tụi tôi đi qua những ngày rất dài.

Sơn chỉ gật đầu.

Ngoài hiên.

Gió thổi qua hàng cây.

Có những điều rất nhỏ trong thời hoa lửa.

Nhưng lại đủ làm cho con người nhớ suốt cả một đời.

Hạt muối trong ống tre ấy.

Không chỉ làm đậm vị bữa ăn.

Mà còn làm đậm nghĩa tình đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn