Khác

HẠT THÓC HẬU PHƯƠNG

Quảng Ninh25/08/2026Xã Long Hưng (Đoàn xã Long Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những câu chuyện về chiến tranh, người ta thường nhắc đến những trận đánh lớn.

Nhưng có một “trận chiến” khác cũng vô cùng quan trọng: trận chiến giữ ruộng đồng, giữ lương thực và giữ cuộc sống hậu phương.

Bà ngoại tôi từng kể rằng trong những năm chiến tranh, người dân quê bà luôn có một quan niệm:

“Ruộng còn thì người còn, hậu phương còn thì tiền tuyến còn.”

Những người đàn ông trong làng phần lớn lên đường nhập ngũ.

Ở lại là những người phụ nữ, người già và trẻ em.

Công việc đồng áng trở nên nặng nề hơn.

Nhưng không ai bỏ ruộng.

Ban ngày, mọi người ra đồng.

Có khi vừa cấy lúa vừa phải nghe ngóng tiếng máy bay.

Nếu có báo động, mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Khi nguy hiểm qua, họ lại trở ra đồng.

Những hạt thóc làm ra được một phần để gia đình sử dụng, phần còn lại đóng góp cho kháng chiến.

Bà kể có những gia đình thiếu ăn nhưng vẫn dành gạo gửi bộ đội.

Tôi từng hỏi:

“Ngày ấy mọi người không tiếc sao?”

Bà trả lời:

“Có chứ. Nhưng ai cũng nghĩ ngoài mặt trận còn cần hơn.”

Câu trả lời ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu.

Một hạt thóc không thể làm nên chiến thắng.

Nhưng hàng triệu hạt thóc từ những cánh đồng hậu phương đã trở thành nguồn sức mạnh cho tiền tuyến.

Chiến tranh là cuộc chiến của cả dân tộc.

Người lính cầm súng.

Người dân cầm cuốc.

Người mẹ nuôi con.

Người thầy giữ lớp.

Người thanh niên sửa đường.

Mỗi người góp một phần sức lực của mình.

Ngày hôm nay, khi nhìn những cánh đồng xanh mướt, tôi càng hiểu giá trị của cuộc sống bình yên.

Những hạt thóc hậu phương năm xưa không chỉ nuôi những người lính.

Chúng còn nuôi dưỡng niềm tin rằng dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, nhân dân vẫn sẽ giữ được cuộc sống và hướng về ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn