Cựu chiến binh

HẬU PHƯƠNG GIỮA LÀN ĐẠN

Câu chuyện tái hiện hình ảnh hậu phương trong chiến tranh – nơi người dân vừa lao động, vừa chống chọi bom đạn, trở thành điểm tựa bền vững cho tiền tuyến.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến chiến tranh, người ta thường nghĩ đến chiến trường. Nhưng với tôi, hậu phương cũng là một mặt trận không tiếng súng, nơi sự hy sinh diễn ra âm thầm từng ngày.

Làng tôi nằm không xa trục đường bị đánh phá. Máy bay địch thường xuyên bay qua, trút bom xuống những cánh đồng, kho tàng. Mỗi lần còi báo động vang lên, người già, trẻ nhỏ lại chạy xuống hầm. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, họ lại lên, tiếp tục công việc dang dở.

Mẹ tôi và những người phụ nữ trong làng vừa sản xuất, vừa lo tiếp tế cho bộ đội. Ban ngày ra đồng, ban đêm đan áo, vá quần. Có những đêm thức trắng để kịp gửi hàng ra tiền tuyến. Họ làm việc trong ánh đèn dầu leo lét, tai vẫn căng ra nghe ngóng tiếng máy bay.

Hậu phương không chỉ nuôi sống tiền tuyến bằng lương thực, mà còn bằng niềm tin. Mỗi bức thư gửi đi đều kèm theo lời dặn dò, lời động viên. Người ở nhà giấu đi nỗi sợ, để người ngoài mặt trận yên tâm chiến đấu.

Có lần bom rơi trúng kho thóc của làng. Mọi người hối hả cứu thóc, bất chấp nguy hiểm. Mẹ tôi nói: “Còn thóc là còn bộ đội.” Câu nói giản dị ấy thể hiện tinh thần của cả hậu phương trong những năm tháng ác liệt.

Hậu phương giữa làn đạn không chỉ chịu đựng, mà còn kiên cường. Chính từ nơi ấy, sức mạnh được tiếp thêm để chiến trường đứng vững. Và cũng chính nơi ấy, những người lính như tôi luôn hướng về mỗi khi cần một điểm tựa để sống tiếp qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn