Hậu phương vững chắc
Ở miền núi phía Bắc -Tây Bắc tại một bản làng xa xôi mang tên bản Sàng Giang -Khổng Lào có một người phụ nữ tên Chang Xa Tẻo năm nay đã 77 tuổi, có một thanh xuân không mấy hạnh phúc, đủ đầy
Ở miền núi phía Bắc -Tây Bắc tại một bản làng xa xôi mang tên bản Sàng Giang -Khổng Lào có một người phụ nữ tên Chang Xa Tẻo năm nay đã 77 tuổi, có một thanh xuân không mấy hạnh phúc, đủ đầy .Bà sinh ra ở bản Po Chà -Sin Suối Hồ lai châu và sang bản Sàng Giang -Khổng Lào -Lai Châu ;lấy chồng từ năm 17 tuổi -năm 1966 .Gia đình chồng bà cũng không mấy khá giả ông mất bố từ lúc 8 tháng tuổi mẹ ông một mình chăm lo gánh nuôi hai anh em, anh trai của ông và ông. Nhưng bất hạnh thay anh trai lại bị khuyết tật não bộ bao vất vả đỡ đần lên vai bà mẹ chồng .Nhưng may mắn lại mỉm cười khi rước được nàng dâu về nhà giúp đỡ, san sẻ công việc trong gia đình. Hạnh phúc chẳng được bao lâu mới về bên chồng còn chưa kịp làm quen thì đôi vợ chồng trẻ phải xa nhau về khoảng cách địa lý, khoảng cách tinh thần. Trong thời kỳ đất nước đầy biến động, phong kiến đô hộ lại đến sự xâm chiếm thuộc địa từ Pháp, Mỹ và chiến tranh đầy bất ổn ở biên giới phía Bắc.Trong khi tình cảm đôi vợ chồng trẻ đang mặn nồng thì có giấy gọi quân đi chiến đấu chống giặc ngoại xâm bảo vệ tổ quốc, vì cuộc sống Hòa Bình, hạnh phúc, ấm no, vì một tương lai tươi sáng, tốt đẹp thì thanh niên công dân đất nước ta phải lên đường chiến đấu bảo vệ tổ quốc, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ quốc gia. Tháng 3 năm 1968 ông chồng ra đi kháng chiến cứu nước . Để lại hậu phương người mẹ già, cô vợ trẻ và một đứa con thơ 5 tháng tuổi. Ông đi một mạch 8 năm không một bức thư hồi đáp, không một thông tin trở về. Biệt tăm biệt tích như âm dương cách biệt, Trong khoảng thời gian 8 năm đợi chờ, ở nhà làm hậu phương. Bà đảm đang hết việc nhà, chăm con, lo cho mẹ chồng và anh chồng. Bao việc từ lớn đến bé đều đến tay cô. Tần tảo, săn sóc đúng mực nàng dâu thảo mà bao người ngưỡng mộ. Tuy cuộc sống khó khăn, thiếu thốn tự mình gánh vác mọi việc nhưng vẫn giữ tấm lòng thủy chung. Tạm biệt tạm biệt không một lời hồi âm khi đó có nhà khác để Ý đến bà, sang hỏi cưới bà và chấp nhận bà đưa theo cả đứa con Thơ, nhà người ta cũng thuộc diện khá giả đủ ăn đủ mặc không phải chịu cảnh ăn bữa nay lo bữa mai. Mẹ chồng cũng bảo, nếu không ở lại,nếu đi thì đi nhà người ta cũng khá giả hơn đầy đủ hơn.Nhưng vì tấm lòng thủy chung,đợi chồng và chăm lo cho gia đình chồng.Bà kiên quyết ở lại.
Đã là con của nhà, đã được hỏi cưới đàng hoàng rước về thì là con là một phần trong gia đình mình rồi và cũng chưa có một tin chính xác nào về người chồng ấy,không một giấy báo cụ thể nào cả nghĩa là vẫn còn bận chiến đấu cố gắng chiến thắng để trở về nhà về với gia đình. Bà ấy cũng chăm sóc,nấu ăn cho các chú bộ đội ta đi qua đấy nấu cho họ vài bữa cơm, luộc vài củ khoai củ sắn giúp đỡ bộ đội. Có một chú thất lạc do bị thương được người dân trị thương và bà chỉ đúng đường cho bộ đội tìm về đồng đội của mình. Do không có học thức,bất đồng ngôn ngữ nên việc chỉ đường cho chiến sĩ ấy là khá khó khăn nhưng đã chỉ đúng đường cho chiến sĩ đường đoàn tụ đồng đội . Việc giúp đỡ chiến sĩ ấy là việc là tốt,nhưng dân bản lại bảo đấy là bà thích tỏ vẻ,thích nổi bật,đã nghèo khó sắp k có cái ăn còn giúp đỡ người khác. Lời ra tiếng vào lâu dần cũng ít đi, dân cũng quên dần và không nói nữa. Thời gian cứ thế trôi,con trai họ cũng lớn dần . Khi đứa con 8 tuổi thì đã có tin báo từ tiền tuyến rằng chồng bà sắp trở về. Bao nhiêu năm chờ đợi ,một thân chăm lo cho gia đình chồng nay không uổng phí,sự chờ đợi đã có hồi đáp.Khi đó có một người cùng quê đi chiến đấu ,nhưng là lượt sau . Anh chiến sĩ ấy lại được giao việc chạy thư, đưa thông tin qua lại gửi tiền tuyến và hậu phương , nên anh được trở về quê hương trước .Chiến Sĩ ấy có kể lại với bố vợ anh rằng còn thấy người chiến sĩ. Chồng bà Chang Xa Tẻo ở chiến trường còn sống .Sự chờ đợi của bà đã có hồi đáp. Bố vợ anh Chiến Sĩ ấy vội ra báo lại tin với gia đình bà Chang Xa Tẻo.
Nhưng mà họ không tin ,cảm xúc dâng trào ,vừa khóc vừa bảo ,nếu ông còn sống sao không gửi thư ,không một lời trở về, không một tung tích .Và tại sao chiến sĩ kia lại không trực tiếp báo với gia đình mà đi nói với người khác .Phải chăng nghe thấy chúng tôi đợi chờ quá đáng thương nên họ đưa tin giả .Hàng vạn câu hỏi cứ trào ra .Cảm xúc của gia đình bà lại dâng lên sau bao năm đợi chờ và thật sự mấy hôm sau ông đã trở về.Ông đi đường trời đã chập tối thì mới đến nhà niềm vui đến lại mang theo nỗi buồn Khi ấy con trai ông đã ốm nặng cái thời y tế chưa phát triển đến vùng núi gia đình thì khó khăn thiếu thốn.Hôm nay chồng trở về với gia đình Niềm vui mùa mới ùa về Chưa kịp hạnh phúc thì sáng hôm sau bệnh con trai ông Bà trở nặng và không qua khỏi khi mà đã quá khó khăn đau khổ những điều không hay những điều đau buồn cứ ập tới không cho ta nổi phút giây yên bình .Từ câu chuyện của bà Chang Xa Tẻo thấy được sự gian nan gian khổ khó khăn mà nhân dân ta ngày xưa phải trải qua.Từ đó mỗi con người chúng ta cần có lòng biết ơn đối với những chiến sĩ nơi tiền tuyến và những con người ở hậu phương trong thời chiến tranh là tình cảm thiêng liêng của mỗi người Việt Nam. Trong những năm tháng gian khổ, các chiến sĩ đã không ngại hi sinh tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng của mình để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc. Ở phía sau, những người mẹ, người vợ, người dân nơi hậu phương cũng âm thầm chịu đựng mất mát, lao động và đóng góp để tiếp sức cho tiền tuyến. Nhờ những hi sinh to lớn ấy mà hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, học tập và theo đuổi ước mơ của mình. Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay cần luôn trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã ngã xuống, sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước. Mỗi bạn trẻ hãy cố gắng học tập, rèn luyện và cống hiến để xây dựng Tổ quốc ngày càng phát triển, đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối và tri ân những hi sinh cao cả của cha anh.


