Hãy nhận những bông hoa cha gửi dòng sông
Hãy nhận những bông hoa cha gửi dòng sôngHàng năm, cứ đến dịp lễ Quốc khánh 2/9, người dân thị xã Quảng Trị lại thấy một ông già gầy gò mang theo những bông hoa tươi, đứng trầm ngâm trên bến sông như hóa đá rất lâu, rất lâu. Rồi miệng ông mấp máy câu gì đó và từ từ nhẹ nhàng thả xuống dòng Thạch Hãn từng bông, từng bông hoa một. Nhưng nhiều năm nay, đã không ai còn thấy hình ảnh đó nữa…
Người cha làm “sưu tập di vật” của con trai – liệt sĩ Khi tôi viết những dòng này, ông đã về với tiên tổ, nhưng trước khi ra đi, ông đã làm được một việc mà không phải ai cũng làm được. Đó là việc tìm kiếm và lưu giữ những di vật, ghi chép cẩn thận như một bộ “sưu tập mini” về người con trai yêu quý của mình - Liệt sĩ Lê Văn Ninh, người đã ngã xuống chiến trường Thành cổ Quảng Trị đúng vào ngày 2/9/1972. Ông là Lê Văn Lâm, sinh năm 1923, quê xã Nghi Long, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, nguyên là phóng viên, biên tập viên của Thông tấn xã Việt Nam. Trước khi qua đời, ông đã đem một số di vật đó trao tặng cho Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam - nơi giữ những ngọn lửa truyền thống cho muôn đời, bao gồm: - Bộ quần áo đồng chí Lê Văn Ninh thường mặc khi đi học đã sờn có nhiều mảnh vá; - Toàn bộ hồ sơ, học bạ, bằng cấp, sổ sách ghi chép, sổ ghi điểm hai học kỳ năm thứ nhất khoa Hóa, trường ĐH Bách Khoa; - Tập thư 11 lá của đồng chí Lê Văn Ninh gửi từ chiến trường về cho gia đình (1971- 1972); - Tập thư của bạn gửi cho gia đình (từ 1972 đến 1974); - Bằng Tổ quốc ghi công; - Bảng vàng danh dự; - Huân chương Chiến công hạng 3; - Huân chương Kháng chiến hạng 3; - Tập ảnh 30x25 gồm 19 tấm ảnh các cỡ của đồng chí Lê Văn Ninh trong quãng đờ, trong đó có bức ảnh (Lê Văn Ninh ôm khẩu B41 cùng đồng đội tại sân bay Ái Tử) với chú thích “Lê Văn Ninh – Quản lý phân đội 4 Quân giải phóng chiến đấu dũng cảm diệt 45 tên lính thủy đánh bộ, một mình giữ một mũi chốt phía Đông Bắc Quảng Trị.” - Chiếc túi đựng bút và chiếc khăn mùi xoa có thêu chữ Nga Pobeda (Chiến thắng) cùng hai câu thơ: Ra đi giữ trọn lời thề, Đánh tan giặc Mỹ lại về Bách Khoa.
Liệt sỹ Lê Văn Ninh (người giữ khẩu B41) cùng đồng đội tại sân bay Ái Tử
- Ảnh Tư liệu Bảo tàng LSQS Việt Nam. Cầm những di vật của con trai trao cho Giám đốc Lê Mã Lương (1), ông xúc động kể: Ngày 1/9/1971, Lê Văn Ninh, con trai ông là sinh viên Khoa Hóa, Trường Đại học Bách khoa nhận giấy gọi lên đường nhập ngũ. Trước khi vào chiến trường, anh đã gửi cha giữ hộ những kỷ vật của thời học trò và nói sẽ nhận lại sau ngày chiến thắng với tâm niệm “Đánh tan giặc Mỹ, lại về Bách khoa”. Trên đường vào chiến trường. anh đã gửi 11 bức thư về cho gia đình. Lá thư ngày 25/5/1972, anh viết trên đường hành quân: “Máy bay địch đánh phá suốt ngày. Con không hề nao núng. Sức khỏe của con vẫn tốt, vẫn dẻo dai. Tinh thần và nghị lực cao. Càng vất vả gian lao, tinh thần càng thêm vững chắc”. Lá thư đề ngày 15/7/1972, khi anh đến địa điểm tập kết, anh viết: “Đơn vị con vào đến Quảng Trị, đã bắt đầu chiến đấu. Nhân dân thương bộ đội, giúp đỡ bộ đội nhiều”. Ông Lâm đã đọc những trang thư của con trai đến thuộc làu, sau đó cất giữ cẩn thận. Thế rồi bẵng đi mấy tháng, viết thư đi mà không nhận được thư của con trả lời, ông đứng ngồi không yên. Rồi đã xảy ra điều chẳng lành: cây bạch đàn Ninh trồng ở quê nhà cao vượt tầm cây cối trong vườn đã bị cơn lốc quật gẫy cả cành và ngọn, chỉ còn trơ thân và gốc. Ông cứ nghĩ một mình không dám thốt ra. “Cả rừng có một cây cao, cả ao có một con cá lớn…”. Điềm dữ báo hiệu chăng. Hóa ra lá thư viết ngày 15/7/1972, lại là lá thư cuối cùng của con trai, ông đau đớn khi nhận được lá thư: “Cháu là Lưu Quang Thái cùng đơn vị với đồng chí Lê Văn Ninh - con bác, cùng nhập ngũ, cùng chiến đấu bên nhau. Từ tháng 9 đến nay cháu nhận được nhiều thư của bác gửi cho đồng chí Ninh nhưng cháu không dám trả lời vì sợ làm đau lòng hai bác. Nhưng đến hôm nay 27/3/1973, nhận được lá thư của bác gửi cho đồng chí Ninh ngày 18/2/1973, cháu gạt nước mắt báo tin cho bác - Đồng chí Lê Văn Ninh đã hy sinh vô cùng anh dũng ngày 2/9/1972”. Trời đất như tối sầm trước mặt ông, hai hàng lệ cứ tuôn trào trên đôi má gầy gò mà dù mạnh mẽ đến thế nào ông cũng không kìm lại được. Nín lặng một lát, ông đọc tiếp bức thư: “Cháu xin kể cho hai bác nghe giai đoạn từ khi chiến đấu cho đến ngày đồng chí Ninh hy sinh. Ngày 13/7/1972, đơn vị vượt sông Thạch Hãn vào chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Tiếp theo đó là những trận chiến đấu quyết liệt với quân thù. Ngày 14/7/1972, trận đánh lớn nhất của Đại đội 1 – Đại đội của Ninh. Ninh bị thương nhẹ và đi viện. Đến cuối tháng 8, Ninh trở về đơn vị. Lúc này, đơn vị đang rút khỏi thành, củng cố và tăng quân. Củng cố được một tuần, đơn vị lại lao vào những trận đánh quyết liệt. Ngày 2/9, địch chiếm được đầu cầu Sắt Quảng Trị. Khẩu đại liên của chúng đặt trên đầu cầu bắn ác liệt theo phố về dinh tỉnh trưởng. Đại đội 1 được lệnh bằng giá nào cũng phải đánh chiếm được đầu cầu. Các chiến sỹ anh dũng lao lên dưới làn hỏa lực của địch, đồng chí Ninh và nhiều đồng chí đã hy sinh vô cùng anh dũng ngày 2/9/1972 tại Thị xã Quảng Trị… Trên sắc cờ kiêu hãnh của Tổ quốc hôm nay đang tung bay trên bầu trời xanh thẳm hòa bình, có máu của đồng chí Ninh. Tổ quốc và nhân dân đời đời nhớ ơn những người con đã ngã xuống cho mảnh đất thiêng liêng của mình…”.
Liệt sỹ Lê Văn Ninh (người giữ khẩu B41) cùng đồng đội tại sân bay Ái Tử- Ảnh Tư liệu Bảo tàng LSQS Việt Nam. Cầm những di vật của con trai trao cho Giám đốc Lê Mã Lương (1), ông xúc động kể: Ngày 1/9/1971, Lê Văn Ninh, con trai ông là sinh viên Khoa Hóa, Trường Đại học Bách khoa nhận giấy gọi lên đường nhập ngũ. Trước khi vào chiến trường, anh đã gửi cha giữ hộ những kỷ vật của thời học trò và nói sẽ nhận lại sau ngày chiến thắng với tâm niệm “Đánh tan giặc Mỹ, lại về Bách khoa”. Trên đường vào chiến trường. anh đã gửi 11 bức thư về cho gia đình. Lá thư ngày 25/5/1972, anh viết trên đường hành quân: “Máy bay địch đánh phá suốt ngày. Con không hề nao núng. Sức khỏe của con vẫn tốt, vẫn dẻo dai. Tinh thần và nghị lực cao. Càng vất vả gian lao, tinh thần càng thêm vững chắc”. Lá thư đề ngày 15/7/1972, khi anh đến địa điểm tập kết, anh viết: “Đơn vị con vào đến Quảng Trị, đã bắt đầu chiến đấu. Nhân dân thương bộ đội, giúp đỡ bộ đội nhiều”. Ông Lâm đã đọc những trang thư của con trai đến thuộc làu, sau đó cất giữ cẩn thận. Thế rồi bẵng đi mấy tháng, viết thư đi mà không nhận được thư của con trả lời, ông đứng ngồi không yên. Rồi đã xảy ra điều chẳng lành: cây bạch đàn Ninh trồng ở quê nhà cao vượt tầm cây cối trong vườn đã bị cơn lốc quật gẫy cả cành và ngọn, chỉ còn trơ thân và gốc. Ông cứ nghĩ một mình không dám thốt ra. “Cả rừng có một cây cao, cả ao có một con cá lớn…”. Điềm dữ báo hiệu chăng. Hóa ra lá thư viết ngày 15/7/1972, lại là lá thư cuối cùng của con trai, ông đau đớn khi nhận được lá thư: “Cháu là Lưu Quang Thái cùng đơn vị với đồng chí Lê Văn Ninh - con bác, cùng nhập ngũ, cùng chiến đấu bên nhau. Từ tháng 9 đến nay cháu nhận được nhiều thư của bác gửi cho đồng chí Ninh nhưng cháu không dám trả lời vì sợ làm đau lòng hai bác. Nhưng đến hôm nay 27/3/1973, nhận được lá thư của bác gửi cho đồng chí Ninh ngày 18/2/1973, cháu gạt nước mắt báo tin cho bác - Đồng chí Lê Văn Ninh đã hy sinh vô cùng anh dũng ngày 2/9/1972”. Trời đất như tối sầm trước mặt ông, hai hàng lệ cứ tuôn trào trên đôi má gầy gò mà dù mạnh mẽ đến thế nào ông cũng không kìm lại được. Nín lặng một lát, ông đọc tiếp bức thư: “Cháu xin kể cho hai bác nghe giai đoạn từ khi chiến đấu cho đến ngày đồng chí Ninh hy sinh. Ngày 13/7/1972, đơn vị vượt sông Thạch Hãn vào chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Tiếp theo đó là những trận chiến đấu quyết liệt với quân thù. Ngày 14/7/1972, trận đánh lớn nhất của Đại đội 1 – Đại đội của Ninh. Ninh bị thương nhẹ và đi viện. Đến cuối tháng 8, Ninh trở về đơn vị. Lúc này, đơn vị đang rút khỏi thành, củng cố và tăng quân. Củng cố được một tuần, đơn vị lại lao vào những trận đánh quyết liệt. Ngày 2/9, địch chiếm được đầu cầu Sắt Quảng Trị. Khẩu đại liên của chúng đặt trên đầu cầu bắn ác liệt theo phố về dinh tỉnh trưởng. Đại đội 1 được lệnh bằng giá nào cũng phải đánh chiếm được đầu cầu. Các chiến sỹ anh dũng lao lên dưới làn hỏa lực của địch, đồng chí Ninh và nhiều đồng chí đã hy sinh vô cùng anh dũng ngày 2/9/1972 tại Thị xã Quảng Trị… Trên sắc cờ kiêu hãnh của Tổ quốc hôm nay đang tung bay trên bầu trời xanh thẳm hòa bình, có máu của đồng chí Ninh. Tổ quốc và nhân dân đời đời nhớ ơn những người con đã ngã xuống cho mảnh đất thiêng liêng của mình…”.



