"Hãy nhớ lấy lời tôi!"
Sáng ngày 15/10/1964, tại pháp trường Chí Hòa, một người thanh niên mới 24 tuổi hiên ngang bước ra trước họng súng của kẻ thù. Đó là Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi.
Ông từng là một người thợ điện bình dị, nhưng khi Tổ quốc cần, ông trở thành chiến sĩ Biệt động Sài Gòn. Nhiệm vụ của ông là đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm tập kích đoàn xe chở Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara. Kế hoạch không thành, ông bị bắt và phải chịu nhiều tháng tra tấn, nhưng vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo đồng đội.
Đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, Nguyễn Văn Trỗi từ chối bị bịt mắt. Ông hiên ngang hướng về phía trước, hô vang những lời thể hiện ý chí chiến đấu và niềm tin vào độc lập, tự do trước khi loạt đạn vang lên.
Khoảnh khắc ấy đã vượt qua ranh giới của một cuộc hành quyết. Nó trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất và sự hy sinh vì độc lập dân tộc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, tên tuổi Nguyễn Văn Trỗi vẫn được nhắc đến qua những con đường, trường học và trong ký ức của nhiều thế hệ người Việt.



