Hãy trở về khi đất nước yên bình
Hãy trở về khi đất nước yên bình
Năm 1972, ngôi làng nhỏ ven sông chìm trong khói lửa chiến tranh. Minh, chàng trai mười chín tuổi, tạm biệt mẹ già để lên đường nhập ngũ. Trước lúc đi, mẹ chỉ nắm chặt tay con và dặn:
"Hãy trở về khi đất nước yên bình."
Những ngày ở chiến trường vô cùng gian khổ. Ban ngày, Minh cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, vận chuyển lương thực và chiên đâu. Ban đêm, họ quây quần bên ánh lửa, kế cho nhau nghe về gia đình, về cánh đồng lúa và những ước mơ sau ngày hòa bình.
Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của Minh bị địch bao vây. Để bảo vệ đồng đội rút lui an toàn, Minh tình nguyện ở lại chặn bước tiến của đối phương. Nhờ sự dũng cảm của anh, cả đơn vị thoát khỏi vòng vây, nhưng Minh đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Nhiều năm sau, khi đất nước thanh bình, mẹ Minh đứng trước bia mộ của con với bó hoa dại trên tay. Bà rơi nước mắt, nhưng trong lòng đầy tự hào vì con trai đã sống một tuổi trẻ ý nghĩa.
Những người lính như Minh đã viết nên bản hùng cạ của một thời hoa lửa, để hôm nay đất nước được nở hoa trong hòa bình và hạnh phúc.



