Cựu chiến binh

Hẹn nhau ngày hát khúc khải hoàn

Hẹn nhau ngày hát khúc khải hoàn

Hải Phòng01/03/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tuyến đường Trường Sơn rực lửa không chỉ có bụi đỏ và tiếng bom tọa độ, mà còn có những ánh mắt chạm nhau vội vã giữa hai làn khói súng. Phong là chiến sĩ lái xe của binh đoàn vận tải, còn Hạ là cô thanh niên xung phong chốt giữ tại "túi bom" trọng điểm phà Xuân Sơn.

1. Tình yêu qua những nhành lan rừngHọ yêu nhau không phải qua những buổi dạo phố hay những món quà xa xỉ. Tình yêu của họ nảy nở từ những lần Phong dừng xe chờ thông đường, tranh thủ dúi vào tay Hạ nhành lan rừng vừa hái vội trên vách đá cao.— "Hạ cầm lấy, hoa này bền lắm, như tụi mình vậy!" – Phong cười, gương mặt sạm đen vì khói bụi nhưng đôi mắt rực sáng.
"Anh lo lái xe cho khéo, bom đạn rát lắm. Đợi hòa bình, em sẽ đền cho anh một vườn lan ở quê nhà."Câu nói ấy trở thành lời thề cỏ may găm chặt vào trái tim hai người trẻ. Giữa ranh giới mong manh của cái chết, tình yêu là thứ "nhiên liệu" quý giá hơn cả xăng dầu, giúp Phong vững tay lái qua những cung đường sạt lở, giúp Hạ kiên cường bám trụ trận địa sau mỗi trận oanh tạc của B-52.2. Bức thư viết dưới gầm xe tăngTrong một đợt cao điểm chi viện cho miền Nam, Phong bị kẹt lại giữa làn mưa pháo. Dưới gầm xe đang bốc khói, anh lôi mẩu giấy nát vụn ra viết vội cho Hạ:
"Hạ ơi, nếu trận này anh không về, em hãy cứ cười thật tươi như lúc đứng chỉ đường cho đoàn xe nhé. Thanh xuân của anh đã gửi lại cung đường này, và anh chưa bao giờ hối tiếc vì đã yêu em và yêu mảnh đất này."
Bức thư chưa kịp gửi đi thì đơn vị của Hạ nhận lệnh di chuyển khẩn cấp. Họ lạc mất nhau giữa khói lửa mù mịt của Thời hoa lửa. Hạ giữ chặt nhành lan rừng đã khô héo trong túi áo ngực, mỗi đêm đều nhìn về phía rừng già và thầm cầu nguyện.3. Khúc khải hoàn muộn màngMùa xuân năm 1975, đất nước vang khúc khải hoàn. Giữa dòng người rợp bóng cờ hoa tại Sài Gòn, một người lính với cánh tay băng bó trắng xóa đi tìm cô gái thanh niên xung phong năm nào. Họ gặp lại nhau ngay chân cầu Thị Nghè. Không lời hoa mỹ, chỉ có những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa trên đôi vai gầy của người lính và cô gái trẻ.Tình yêu nơi chiến tuyến của họ đã vượt qua sự tàn khốc của chiến tranh để viết tiếp bản tình ca muộn. Họ hiểu rằng, cái giá của sự đoàn tụ hôm nay chính là những năm tháng thanh xuân gieo hạt hy vọng vào lòng đất mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn