Bài viết

Hết chiến tranh mình sẽ để tóc dài

Bà Vương Thị Vân là cựu thanh niên xung phong thuộc Tổng đội Thanh niên xung phong Hà Tĩnh, từng trực tiếp làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc. Bà là một trong những đồng đội đã sống và chiến đấu cùng Tiểu đội 4 trước ngày 10 nữ thanh niên xung phong anh dũng hy sinh vào ngày 24/7/1968. Những ký ức của bà đã được ghi lại trong nhiều cuộc giao lưu nhân chứng lịch sử và tư liệu về Ngã ba Đồng Lộc.

Tây Ninh03/07/2026Võ Thị Thu Hiền (xã Hòa Khánh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ. Ban ngày bom trút xuống liên tiếp, ban đêm lực lượng thanh niên xung phong lại khẩn trương san lấp hố bom, sửa đường để xe ra tiền tuyến.

Vương Thị Vân cùng các đồng đội gần như không có một đêm ngủ trọn giấc. Mỗi khi nghe tiếng máy bay, tất cả nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Khi bom vừa dứt, họ lại cầm cuốc, xẻng lao ra mặt đường.

Bà nhớ rằng các cô gái trong Tiểu đội 4 rất trẻ, người lớn tuổi nhất mới ngoài đôi mươi. Dù cuộc sống vô cùng gian khổ, họ vẫn thường hát trong lúc làm việc để động viên nhau. Có người còn cất giữ một chiếc gương nhỏ, thỉnh thoảng soi lại mái tóc rồi cười bảo: "Hết chiến tranh mình sẽ để tóc dài."

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau một đợt bom lớn, đơn vị nhận lệnh khẩn trương lấp hố bom để thông tuyến. Khi công việc gần hoàn thành thì một tốp máy bay quay trở lại ném bom.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn