Hi sinh
Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước đang sống trong không khí hào hùng của dân tộc, tôi có cơ hội được đến thăm và ngồi bên Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi tại ngôi nhà nhỏ ở ấp Thạnh Trung, xã Tân Biên. Ở tuổi 91, dù thời gian đã hằn lên đôi mắt Mẹ những vết mờ sương khói, nhưng khi nhắc về các con – Liệt sĩ Nguyễn Văn Nho và Liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh – từng ký ức của Mẹ vẫn vẹn nguyên, sống động như mới hôm qua. Lời kể trầm ấm, nghẹn ngào của Mẹ không chỉ đưa tôi trở về một thời hoa lửa, mà còn khơi dậy trong lòng tôi những suy tư sâu sắc về trách nhiệm của thế hệ hôm nay.
Cảm nghĩ lớn nhất đọng lại trong tôi chính là sự kính trọng và biết ơn vô hạn trước những hy sinh thầm lặng mà vĩ đại. Mẹ Phan Thị Hợi đã dâng hiến những gì quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc. Người con trai thứ nhất của Mẹ – anh Nguyễn Văn Nho – đã ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Người con trai thứ hai – anh Nguyễn Văn Vinh – lại tiếp tục hi sinh vì sự nghiệp bảo vệ vùng biên cương của Tổ quốc. Nỗi đau "tre già khóc măng non" của Mẹ là minh chứng rõ ràng nhất cho cái giá của nền độc lập. Những người con của Mẹ đã gửi lại máu xương và tuổi thanh xuân nơi đất mẹ, để lại trong lòng người mẹ già một khoảng trống không gì có thể khỏa lấp. Sự hy sinh ấy nhắc nhở tôi rằng, hòa bình mà chúng tôi đang thừa hưởng hôm nay được đổi bằng nước mắt của Mẹ và máu của các anh.
Từ niềm xúc động và lòng biết ơn sâu sắc, tôi tự nhận thức được trách nhiệm lớn lao của thế hệ trẻ trong công cuộc xây dựng và bảo vệ quê hương. Tình cảm ấy không thể chỉ là những lời tri ân trên trang giấy, mà phải được hiện thực hóa bằng hành động cụ thể.
Trước hết, người trẻ cần tiên phong trong học tập và lao động sáng tạo. Trong thời đại mới, cống hiến cho quê hương chính là việc nỗ lực vượt qua sự lạc hậu về tri thức và công nghệ. Một thanh niên tại Tân Biên dám nghĩ dám làm, ứng dụng khoa học kỹ thuật vào sản xuất nông nghiệp, một sinh viên mang kiến thức chuyên môn về chăm sóc sức khỏe cho đồng bào vùng biên – đó chính là cách chúng ta viết tiếp ước mơ còn dang dở của những người đi trước.
Bên cạnh đó, lòng biết ơn phải đi đôi với những hành động tri ân thiết thực. Mỗi người trẻ cần biến việc chăm sóc các Mẹ Việt Nam Anh hùng hay các gia đình chính sách thành thói quen hằng ngày chứ không chỉ trong các dịp lễ Tết. Những buổi chiều đến giúp Mẹ dọn dẹp nhà cửa, những bữa cơm ấm cúng cùng Mẹ, hay đơn giản là ngồi lắng nghe Mẹ kể chuyện chính là cách để chúng ta xoa dịu nỗi đau của quá khứ và bồi đắp nhân cách cho chính mình.
Đặc biệt, sinh ra và lớn lên trên mảnh đất biên giới Tây Ninh, mỗi thanh niên phải tự ý thức mình là một "cột mốc sống". Chúng ta cần tích cực tham gia bảo vệ an ninh trật tự tại địa phương, tỉnh táo trước các thông tin sai lệch và sẵn sàng cống hiến sức trẻ khi Tổ quốc cần. Giữ gìn từng tấc đất quê hương yên bình chính là cách trực tiếp nhất để chúng ta tri ân Liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh – người đã ngã xuống vì sự nghiệp bảo vệ biên cương Tổ quốc.
Chia tay Mẹ Hợi, bước ra khỏi ngôi nhà Tình nghĩa, tôi mang theo trong mình một niềm tự hào lớn lao và cả những trăn trở về sứ mệnh của bản thân. Sự hy sinh của các anh đã thắp lên ngọn lửa thiêng, và thế hệ trẻ chúng tôi – những người mang trên vai tương lai của đất nước – có trách nhiệm giữ cho ngọn lửa ấy luôn cháy sáng bằng tất cả sức trẻ, trí tuệ và tấm lòng nhiệt huyết của mình.



