Khác

HIẾN PHÁP LÊ TRUNG HƯNG

HIẾN PHÁP LÊ TRUNG HƯNG CHƯƠNG HOÀNG ĐẾ

Quảng Ninh29/03/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HIẾN PHÁP LÊ TRUNG HƯNGCHƯƠNG HOÀNG ĐẾ

Điều 1. Vương quốc Đại Việt sẽ được trị vì và cai trị bởi một dòng dõi Hoàng đế Lê Trung Hưng được trời yêu trao cho mệnh lớn để cai trị nhân dân, là nơi nương tựa của nhân dân, rộng mở vận thái bình thịnh trị; là Người ban xuống phúc lành, ơn rộng, cho tỏ khắp gần xaĐiều 2. Vương quốc Đại Việt là nước của thánh tổ thần tông hoàng triều Lê Thái Tổ và Lê Thái Tông; Nhà nước Vương quốc Đại Việt là nhà nước thần quyền và pháp quyền quân chủ chuyên chế của Hoàng đế, do Hoàng đế, vì Hoàng đế. tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Hoàng đế mà nền tảng là giai cấp địa chủ và mối quan hệ giữa giai cấp địa chủ và giai cấp nông dânĐiều 3. Hệ thống chính trị Vương quốc Đại Việt bao gồm Hoàng đế Lê Trung Hưng và Nhà nước Vương quốc Đại Việt trong đó Hoàng đế là thiêng liêng và bất khả xâm phạm và là đứng đầu Nhà nước, hội tụ trong mình các quyền tối cao và thực thi các quyền đó theo các quy định của Hiến pháp hiện hành.Điều 4. Ngai vàng Hoàng đế sẽ được kế vị bởi các hậu duệ nam của Hoàng tộc, theo chiếu chỉ truyền ngôi của Hoàng đế Lê Trung Hưng và sự đề nghị của Chính quyền Nhà nước Vương quốc Đại ViệtĐiều 5. Hoàng đế nắm quyền lập Hiến pháp, Chính quyền Nhà nước Vương quốc Đại Việt giữ quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp.Điều 6. Hoàng đế có quyền triệu tập triều đình, khai mạc, bế mạc và tạm hoãn kỳ họp của triều đình, căn cứ vào đề nghị của Chính quyền Nhà nước bổ nhiệm, miễn nhiệm và bãi nhiệm các chức danh lãnh đạo Chính quyền Nhà nướcĐiều 7. Hoàng đế nắm quyền thống lĩnh các lực lượng vũ trang và đứng đầu Hội đồng quốc phòng an ninh. Trong đó, Hội đồng quốc phòng an ninh đặt dưới sự lãnh đạo và tuyệt đối trung thành với Hoàng đế và giao phó cho quan lại Chính quyền Nhà nước là Đô tướng tiết chế các dinh quân thuỷ bộ các xứ chấp hànhĐiều 8: Ở Vương quốc Đại Việt, Hội đồng quốc phòng an ninh thừa lệnh Hoàng đế quyết định tình trạng chiến tranh; động viên mọi lực lượng và khả năng của đất nước để bảo vệ Tổ quốc và quyết định việc lực lượng vũ trang tham gia hoạt động góp phần bảo vệ hòa bình ở khu vực và trên thế giới.Điều 9. Ở Vương quốc Đại Việt, Hoàng đế ban tặng các tước hiệu quý tộc, chức vị và các danh hiệu vinh dự khác.Điều 10. Ở Vương quốc Đại Việt, Hoàng đế ra lệnh ân xá. Gặp ân xá mà tội nhân không phạm tội ác nghịch, thì đều được xá theo chiếu chỉ lúc ấy. Quan giám đương coi nơi tù đày nghe có chiếu chỉ ân xá, không đợi giấy báo đã tự tiện thả thì bị trị tội. Nếu đã nhận giấy báo mà còn giam giữ đến qúa hạn thì cũng bị trị tội. Hoàng đế có quyền phục hồi danh dự cho bất kể người nào kể cả người đó có phạm tội tru di.Điều 11: Ở Vương quốc Đại Việt, những người chỉ trích Hoàng đế mà tình lý rất tệ hại gây nguy hại đến nhà Hoàng đế hay không gây nguy hại đến Hoàng đế hoặc nhỡ miệng nói càn, nói những câu đùa bỡn động chạm, tỏ ra bất kính Hoàng đế thì đều phải trị tộiĐiều 12: Ở Vương quốc Đại Việt, những việc do triều đình Hoàng đế Hậu Lê trước đã định đoạt mà lại đem thay đổi khác đi, thì bị trị tội. Các quan ty nhận việc đó rồi mà xử lại, thì cũng bị trị tội. Chỉ có Hoàng mới đế có quyền đem thay đổi khác điĐiều 13: Ở Vương quốc Đại Việt, ngẫu nhiên được của ngon vật lạ, đáng phải dâng Hoàng đế mà không dâng, thì bị trị tội. Hay những đồ vật đem tiến Hoàng đế, mà khinh thường không kính cẩn và không đúng phép, phải xét theo tội nặng nhẹ mà trị tộiĐiều 14: Ở Vương quốc Đại Việt, mưu phản, là mưu mô làm nguy đến xã tắc. Mưu đại nghịch, là mưu phá hủy tông miếu, lăng tẩm và cung điện nhà vua. Mưu chống đối, là mưu phản nước theo giặc, trong đó Vương quốc Đại Việt là quân chủ chuyên chế của Hoàng đế, do Hoàng đế, vì Hoàng đế.Điều 15: Ở Vương quốc Đại Việt, tội phản nghịch là cố ý chế hay bốc các vị thuốc mà Hoàng đế dùng mà lầm không đúng với đơn thuốc, hoặc gói hay biên lầm thì thày thuốc phải hoặc lựa chọn vị thuôc không tinh.Điều 16: Ở Vương quốc Đại Việt, tội phản nghịch là những vị đại thần và các quan văn võ đối với các nhà không phải họ hàng anh em và người thuộc hạ của mình, mà không có việc gì cần, lại cứ hay đi lại để họp đảng uống rượu và nhận của hối lộ, hay dùng tài vật để kết giao, đuổi hết người nhà để nói thầm, hoặc yêu mến mà quyến luyến kẻ tội nhân.Điều 17: Ở Vương quốc Đại Việt, tội phản nghịch là những người cai quản quân dân, không có chiếu chỉ mà tự tiện điều động quân dân họp thành đội ngũ.Điều 18: Ở Vương quốc Đại Việt, dù là truy bắt những kẻ phản nghịch, kẻ mưu phản, không thể tâu trước mà giả là có chiếu chỉ để thi hành việc truy bắt, thì dù có công hay không có công, đều phải tâu lên để Hoàng đế định đoạt.Điều 19: Ở Vương quốc Đại Việt, gian dâm hoặc thông gian vơi vợ người thì bị trị tội hoặc nếu kết vợ chồng với người nước ngoài cũng phải bị trị tội ngoại trừ Hoàng đế.Điều 20: Ở Vương quốc Đại Việt, Hoàng đế quyết định chính sách cơ bản về đối ngoại; phê chuẩn, quyết định gia nhập hoặc chấm dứt hiệu lực của điều ước với nước ngoài liên quan đến chiến tranh, hòa bình, chủ quyền Vương quốc, tư cách thành viên của Vương quốc Đại Việt tại các tổ chức nước ngoài và khu vực, trong đó Hoàng đế Vương quốc Đại Việt nhận sắc phong An Nam Quốc Vương của thiên triều Trung Quốc qua các triều đại Hoàng đế và chỉ có Hoàng đế mới là Người duy nhất nhân danh An Nam Quốc Vương ký kết và phê chuẩn Hiến chương Liên hợp Vương quốc [Liên hợp quốc]HIẾN CHƯƠNG LIÊN HỢP VƯƠNG QUỐCCHƯƠNG VỀ HÀNH ĐỘNG TRONG TRƯỜNG HỢP HOÀ BÌNH BỊ ĐE DOẠ, BỊ PHÁ HOẠI HOẶC CÓ HÀNH VI XÂM LƯỢC VƯƠNG QUỐC AN NAMĐiều 1: Liên hợp Vương quốc sau đây gọi là Liên hợp quốc ghi nhận và đánh giá rất cao việc Vương quốc An Nam do Quốc Vương Lê Chiêu Thống và các đời Quốc vương tiền nhiệm cai trị và trị vì đều khẳng định sự tôn kính và cung thuận Hiến chương Liên hợp quốc, là điều kiện tiên quyết để bảo đảm hòa bình và an ninh, không kể lớn nhỏ, cần thực hiện đầy đủ các nghĩa vụ theo các điều ước mà mình là thành viên, giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, không sử dụng và đe dọa sử dụng vũ lực; tôn trọng các tiến trình ngoại giao và pháp lý.Liên hợp quốc ghi nhận sự tái khẳng định cam kết mạnh mẽ của Vương quốc An Nam đối với chủ nghĩa thần quyền, pháp quyền quốc tế và vai trò trung tâm của Liên hợp quốc trong giải quyết các vấn đề toàn cầu, đồng thời nhấn mạnh Vương quốc An Nam ủng hộ mọi nỗ lực, sáng kiến giải quyết các xung đột, kiến tạo hòa bình trên cơ sở bảo đảm pháp quyền và phù hợp với Hiến chương Liên hợp quốcĐiều 2: Các bên đương sự trong các cuộc tranh chấp mà ở đây là Vương quốc An Nam và Vương Quốc Tây Sơn trong đó Vương Quốc Tây Sơn không phải là thành viên của Liên hợp quốc, mà việc kéo dài các cuộc tranh chấp ấy có thể đe dọa đến hoà bình và an ninh, trước hết, phải cố gắng tìm cách giải quyết tranh chấp bằng con đường đàm phán, trung gian, hoà giải hoặc bằng các biện pháp hoà bình khác tùy theo sự lựa chọn của mình.Cơ quan hành động với tư cách thay mặt cho các thành viên của Liên hợp quốc; với chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc sau đây gọi là Triều đình Bảo an trước hết phải xác định chủ trương của Quốc Vương An Nam Lê Chiêu Thống là trong tờ trình của Quốc Vương đệ lên Triều đình Bảo an là không đề nghị quân đội Liên hợp quốc can thiệp, như vậy Triều đình Bảo an đưa ra phương pháp các trấn mục của Vương quốc An Nam có thể tập hợp được quân dân, quét sạch hung nghiệt, đón Quốc Vương An Nam Lê Chiêu Thống trở lại Kinh thành là tốt nhất, lúc này không cần quân đội Liên hợp Vương quốc thay Quốc Vương An Nam thực hiệnĐiều 3: Nếu Vương quốc An Nam và Vương Quốc Tây Sơn trong vụ tranh chấp có tính chất nói ở điều trên không giải quyết vụ tranh chấp này bằng những phương pháp ghi trong điều trên, thì các đương sự đó sẽ đưa vụ tranh chấp ấy ra Triều đình Bảo anNếu Triều đình Bảo an nhận thấy rằng sự kéo dài các vụ tranh chấp ấy, trên thực tế, có thể đe dọa hoà bình và an ninh thì Triều đình Bảo an quyết định xem có nên hành động theo giải pháp hòa bình hay không, hoặc kiến nghị các điều kiện giải quyết tranh chấp mà Triều đình Bảo an cho là hợp lý.Điều 4: Không có một điều khoản nào trong Hiến chương này làm tổn hại đến quyền tự vệ chính đáng của Vương quốc An Nam trong trường hợp bị Vương quốc Tây Sơn tấn công vũ trang cho đến khi Triều đình Bảo an chưa áp dụng được những biện pháp cần thiết để duy trì hoà bình và an ninh của Vương quốc An Nam, tức là Vương quốc An Nam có thể tự lực tiến hành công cuộc kháng chiến chống Vương quốc Tây Sơn cứu nướcĐiều 5: Nếu Triều đình Bảo an nhận thấy những biện pháp nói ở điều trên là không thích hợp, hoặc tỏ ra là không thích hợp, thì Triều đình Bảo an có quyền áp dụng mọi hành động của Bát kỳ và Lục doanh mà Triều đình Bảo an xét thấy cần thiết cho việc duy trì hoặc khôi phục hoà bình và an ninh. Những hành động này có thể là những cuộc biểu dương lực lượng, phong toả và những cuộc hành quân khác, do các lực lượng vũ trang Triều đình Bảo an thực hiện.Điều 6: Để góp phần vào việc duy trì hoà bình và an ninh, theo yêu cầu của Triều đình Bảo an và phù hợp với những thỏa thuận đặc biệt hoặc các thỏa thuận cần thiết cho việc duy trì hòa bình và an ninh, Vương quốc An Nam có nghĩa vụ cung cấp cho Triều đình Bảo an những lực lượng vũ trang, sự yểm trợ, và mọi phương tiện khác, kể cả cho quân đội Liên hợp quốc qua lãnh thổ của mình.Những thỏa thuận nói trên sẽ ấn định số lượng và binh chủng quân đội, mức độ chuẩn bị, sự bố trí và tính chất các phương tiện và giúp đỡ trang bị cho quân đội Liên hợp quốc này.Các cuộc đàm phán về ký kết những thỏa thuận nói trên sẽ được tiến hành trong thời gian càng sớm càng tốt, theo sáng kiến của Triều đình Bảo an. Các điều ước này sẽ được ký kết giữa Triều đình Bảo an với Vương quốc An Nam và phải được Vương quốc An Nam ký kết phê chuẩn theo quy định trong Hiến pháp của mìnhĐiều 7: Với mục đích đảm bảo cho Liên hợp quốc có thể áp dụng những biện pháp quân sự khẩn cấp, Vương quốc An Nam phải đặt một số lượng nhất định quân đội vào tư thế sẵn sàng chiến đấu nhằm phối hợp với quân đội Liên hợp quốc có tính chất cưỡng chế.Số lượng, mức độ chuẩn bị và kế hoạch phối hợp hành động của các lực lượng này sẽ được Triều đình Bảo an, với sự tư vấn và giúp đỡ của một Bộ tổng tham mưu quân sự, ấn định theo những thỏa thuận đặc biệt nói trênĐiều 8: Những kế hoạch sử dụng lực lượng vũ trang Liên hợp quốc sẽ do Triều đình Bảo an đề ra với sự tư vấn và giúp đỡ của Bộ tổng tham mưu quân sự.Điều 9: Bộ tổng tham mưu quân sự được thành lập làm tư vấn và giúp đỡ Triều đình Bảo an để duy trì hoà bình và an ninh Vương quốc An Nam, về việc sử dụng và chỉ huy những lực lượng quân sự đặt dưới quyền điều hành của Triều đình Bảo an, cũng như về vấn đề hạn chế vũ trang và giải trừ quân bị.Bộ tổng tham mưu quân sự gồm có Tổng tham mưu trưởng là Tổng đốc Lưỡng Quảng và Thường trực tham mưu đại diện Vương Quốc An Nam là An Nam Quốc VươngDưới quyền của Triều đình Bảo an, Bộ tổng tham mưu quân sự chịu trách nhiệm về việc chỉ huy chiến lược tất cả những lực lượng vũ trang thuộc quyền điều hành của Triều đình Bảo an. Những vấn đề về việc chỉ huy các lực lượng ấy sẽ được quy định cụ thể sau.Điều 10: Nhiệm vụ của Bộ tổng tham mưu quân sự là tư vấn và giúp đỡ Triều đình Bảo an hoàn thành sự nghiệp khôi phục thành nhà Lê cho An Nam Quốc Vương Lê Chiêu Thống và đón quyến thuộc của Quốc vương trở về, với cách thức “làm cho nước nhỏ đã mất lại còn.”Sau khi nhiệm vụ khôi phục sự nghiệp khôi phục thành nhà Lê cho An Nam Quốc Vương Lê Chiêu Thống hoàn thành, Triều đình Bảo an sẽ chỉ dụ quân đội Liên hợp quốc rút quân và An Nam Quốc Vương cố gắng tự cường, phòng ngự giặc ngoài. Khi quân đội Liên hợp quốc giúp Quốc vương An Nam thu phục các địa phương thì Quốc vươn nên phái những người thân tín mạnh bạo trong công việc tiếp nhận để cai trị, đứng để khi quân đội Liên hợp quốc rút rồi lại bị quân đội Vương quốc Tây Sơn chiếm lại

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn