Bài viết

HỒ BÍCH - BÓNG CẢ GIỮA RỪNG XUÂN SƠN VÀ TRỌN MỘT ĐỜI VÌ NƯỚC

42 tuổi – ở cái dốc bên kia của tuổi trẻ, mang trên vai gánh nặng gia đình, Liệt sĩ Hồ Bích vẫn kiên cường cầm súng bảo vệ quê hương Ân Nghĩa (Hoài Ân). Sự ngã xuống của người lính dạn dày sương gió ấy giữa trận địa Xuân Sơn năm 1966 là minh chứng oai hùng cho một thế hệ đã hiến dâng trọn vẹn cả cuộc đời cho ngày Tổ quốc rợp bóng cờ bay.

Gia Lai05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những bức ảnh đen trắng thời chiến tranh, bên cạnh những khuôn mặt măng tơ chói ngời sức trẻ, ta luôn thấy bóng dáng của những người lính đã điểm nếp nhăn, ánh mắt thâm trầm và kiên định. Trong biên niên sử của trận đánh đồi Xuân Sơn lịch sử năm 1966, Liệt sĩ Hồ Bích chính là một "bóng cả" như thế, một người cha, người chú đã sát cánh chiến đấu cùng những người đồng đội mới chỉ vừa qua tuổi thiếu niên.

Sinh năm 1924 tại xã Ân Nghĩa, huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định, cuộc đời của Hồ Bích gắn liền với những thăng trầm khốc liệt nhất của đất nước. Bằng tuổi với Anh hùng Ngô Mây, ông đã đi qua những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ. Đến khi giặc Mỹ leo thang chiến tranh, gót giày xâm lược một lần nữa cày xới mảnh đất Hoài Ân, người đàn ông 42 tuổi ấy vẫn không chùn bước. Dù ở độ tuổi đáng lẽ phải được quây quần bên gia đình, làm chỗ dựa vững chắc cho vợ con, ông vẫn chọn ở lại tuyến đầu, cầm súng bảo vệ chính nơi chôn rau cắt rốn.

Cuối năm 1966, đồi Xuân Sơn rực lửa. Trong đội hình chiến đấu ngày hôm ấy, Hồ Bích không chỉ là một người lính, mà còn là điểm tựa tinh thần, là kinh nghiệm, là tấm gương can trường cho những chiến sĩ trẻ tuổi như Võ Tài, Nguyễn Văn Hoang noi theo. Giữa làn mưa bom bão đạn cày xới đại ngàn, những người lính – không phân biệt già trẻ – đã đan chặt tay nhau thành bức tường thành bất tử. Và trong trận đánh khốc liệt ấy, người chiến sĩ dạn dày sương gió Hồ Bích đã anh dũng ngã xuống trên chính mảnh đất quê hương Hoài Ân.

Máu của ông đã hòa vào đất mẹ. 56 năm ròng rã, thi hài ông nằm lại dưới tán rừng, để lại quê nhà nỗi khắc khoải nhớ thương của gia đình. Cho đến năm 2022, ánh sáng của ngày đoàn tụ mới đưa ông và các đồng đội trở về. Khúc tráng ca Xuân Sơn khép lại, nhưng âm vang của nó còn rền vang mãi.

Câu chuyện về Liệt sĩ Hồ Bích là một lời nhắc nhở sâu sắc về tinh thần yêu nước không phân biệt tuổi tác. Trọn một đời đi qua hai cuộc kháng chiến, ông đã dùng chính sinh mệnh mình làm ngọn đuốc soi đường.

Hôm nay, trong những đợt sinh hoạt Đoàn, Đội hay những buổi huy động thanh niên ra quân làm sạch đẹp nghĩa trang liệt sĩ nơi quê nhà Vĩnh Thạnh, chúng ta hãy kể cho nhau nghe về tấm gương của những người thế hệ cha chú như Liệt sĩ Hồ Bích. Để mỗi người trẻ tự thấy mình nhỏ bé trước những hy sinh vĩ đại ấy, từ đó hun đúc thêm lý tưởng sống, rèn đức luyện tài, quyết tâm đóng góp sức trẻ vào công cuộc xây dựng tổ chức Đoàn vững mạnh và quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn