Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

HỐ BOM TRỞ THÀNH AO LÀNG

Sau chiến tranh, nhiều hố bom ở Hưng Yên không bị lấp đi mà dần trở thành ao làng, nuôi cá, giữ nước, gắn bó với đời sống cộng đồng. Qua ký ức của ông Nguyễn Văn Lập, câu chuyện kể lại hành trình chuyển hóa từ dấu tích chiến tranh sang biểu tượng của sự hồi sinh, bền bỉ của làng quê Bắc Bộ.

Hưng Yên24/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những vết thương của chiến tranh không biến mất, mà ở lại rất lâu.
Có những hố bom không được lấp kín, mà được giữ lại, âm thầm biến đổi, để rồi trở thành một phần của làng.

Ông Nguyễn Văn Lập đứng bên ao nước trước đình làng, chỉ tay xuống mặt nước phẳng lặng:
“Chỗ này ngày xưa là hố bom.”

Ngày bom khoét vào lòng đất

Năm ấy, máy bay Mỹ ném bom xuống khu vực ven làng. Một quả rơi trúng bãi đất trống cạnh đình, khoét sâu xuống lòng đất một hố lớn, miệng rộng như cái ao, đất đá bắn tung.

“Đất rung lên,” ông Lập nhớ lại. “Nhà cửa lắc như sắp đổ.”

May mắn là quả bom rơi lệch khu dân cư, nhưng cái hố nó để lại thì không thể coi thường. Đó là dấu vết của cái chết, nằm chình ình giữa làng.

Hố bom – nỗi ám ảnh sau hòa bình

Hòa bình lập lại, nhưng hố bom vẫn còn. Trời mưa thì nước đọng, trời nắng thì lộ đá sắc.

“Trẻ con không dám lại gần,” ông Lập kể. “Người lớn thì nhìn mà xót ruột.”

Nhiều người đề nghị lấp đi, nhưng đất đâu mà lấp cho đầy? Lại lo còn bom bi sót lại.

Hố bom trở thành một khoảng trống vừa nguy hiểm, vừa day dứt.

Nước mưa và thời gian

Rồi mưa năm này qua năm khác. Nước dần dâng lên trong hố. Rong rêu mọc, cỏ ven bờ xanh trở lại.

“Lúc đầu chỉ là vũng nước,” ông Lập nói. “Sau thành cái ao lúc nào không hay.”

Chiến tranh rút đi, thời gian lặng lẽ làm việc của nó.

Từ nỗi sợ đến sự quen thuộc

Người làng dần quen với sự tồn tại của ao. Trẻ con được dặn không xuống tắm. Người lớn tận dụng nước tưới rau.

“Mỗi lần múc nước là lại nhớ bom,” ông Lập cười buồn.

Nhưng ký ức đau thương dần lùi xa, nhường chỗ cho nhu cầu sống.

Nuôi cá trong hố bom

Một năm, hợp tác xã quyết định thả cá. Cá trắm, cá mè được thả xuống.

“Có người bảo ‘nuôi cá trên hố bom, có nên không?’” ông Lập nhớ lại.

Nhưng rồi cá lớn, nước trong, ao trở thành nguồn thực phẩm cho làng.

Cái chết từng rơi xuống đây, giờ nhường chỗ cho sự sống âm thầm.

Ao làng và sinh hoạt cộng đồng

Dần dần, ao bom trở thành ao làng. Trẻ con chơi quanh bờ, người già ra ngồi hóng mát, phụ nữ giặt rau, rửa nông cụ.

“Không ai còn gọi là hố bom nữa,” ông Lập nói. “Gọi là ao đình.”

Tên gọi mới là một cách chữa lành ký ức.

Những câu chuyện không kể hết

Nhưng người già vẫn nhớ. Mỗi khi có khách lạ, họ lại chỉ xuống nước và kể.

“Để con cháu biết,” ông Lập nói. “Biết là đất này từng đau.”

Ao làng không chỉ giữ nước, mà giữ cả lịch sử.

Chuyển hóa không phải quên lãng

Hố bom thành ao không có nghĩa là quên chiến tranh. Ngược lại, đó là cách làng quê sống tiếp với ký ức, không phủ nhận, không né tránh.

“Bom Mỹ đào ao cho mình,” ông Lập nói nửa đùa nửa thật. “Nhưng mình dùng nó để sống.”

Biểu tượng của sự bền bỉ

Giờ đây, ao làng trong veo, cá quẫy, sen nở mỗi độ hè về. Ít ai nghĩ nơi này từng là dấu tích của bom đạn.

Nhưng với những người như ông Nguyễn Văn Lập, mỗi gợn nước đều gợi lại một thời.

Kết nối quá khứ và hiện tại

Hố bom trở thành ao làng không chỉ là sự thay đổi của cảnh vật, mà là sự chuyển hóa của con người:
từ sợ hãi sang chấp nhận,
từ đau thương sang hồi sinh.

Đó là cách người Hưng Yên đi qua chiến tranh, mang theo ký ức nhưng không để ký ức nhấn chìm mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn