Hồ Chí Minh – Những năm tháng xây dựng miền Bắc và hướng về miền Nam
Sau Hiệp định Genève năm 1954, đất nước tạm thời bị chia cắt. Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Đảng và Nhà nước lãnh đạo nhân dân miền Bắc xây dựng cuộc sống mới, đồng thời tiếp tục đấu tranh vì mục tiêu thống nhất đất nước.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, miền Bắc Việt Nam được giải phóng.
Miền Nam tạm thời nằm dưới sự quản lý của chính quyền Việt Nam Cộng hòa và sự hỗ trợ của Hoa Kỳ.
Đất nước đứng trước nhiệm vụ mới.
Miền Bắc phải khôi phục kinh tế, xây dựng cơ sở vật chất và từng bước tiến hành xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Trong khi đó, nhân dân miền Nam tiếp tục đấu tranh đòi các quyền dân tộc và thống nhất đất nước.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đặc biệt quan tâm đến cả hai nhiệm vụ.
Ở miền Bắc, Người thường xuyên đi thăm các địa phương, nhà máy, hợp tác xã, trường học và đơn vị quân đội.
Người nhấn mạnh việc phát triển sản xuất, nâng cao đời sống nhân dân và xây dựng đội ngũ cán bộ.
Đối với miền Nam, Người luôn khẳng định đất nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một.
Mục tiêu thống nhất đất nước trở thành một nội dung xuyên suốt trong hoạt động lãnh đạo của Người.
Những năm cuối thập niên 1950 và đầu thập niên 1960, tình hình miền Nam ngày càng căng thẳng.
Phong trào Đồng khởi năm 1960 đánh dấu bước phát triển mới của cách mạng miền Nam.
Cùng năm đó, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam được thành lập.
Cuộc đấu tranh ở miền Nam bước vào giai đoạn mới.
Ở miền Bắc, công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tiếp tục được triển khai.
Chủ tịch Hồ Chí Minh coi miền Bắc là hậu phương quan trọng đối với cuộc đấu tranh thống nhất đất nước.
Vì vậy, xây dựng miền Bắc không chỉ có ý nghĩa về kinh tế mà còn có ý nghĩa về quốc phòng và chính trị.
Người nhiều lần nhấn mạnh việc phải chăm lo đời sống nhân dân.
Theo Người, xây dựng đất nước cuối cùng phải hướng đến mục tiêu nâng cao đời sống của nhân dân.
Bên cạnh đó, Người đặc biệt quan tâm đến giáo dục và đào tạo thế hệ trẻ.
Nhiều trường học, cơ sở đào tạo và phong trào thanh niên được phát triển.
Đến đầu những năm 1960, miền Bắc từng bước trở thành hậu phương chiến lược của cách mạng Việt Nam.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đồng thời tiếp tục hoạt động ngoại giao nhằm tranh thủ sự ủng hộ quốc tế đối với Việt Nam.
Ông cũng nhiều lần gửi thông điệp khẳng định mong muốn hòa bình nhưng nhấn mạnh rằng hòa bình phải đi đôi với độc lập và thống nhất.
Giai đoạn 1954–1964 vì thế là một thời kỳ vừa xây dựng vừa đấu tranh.
Chủ tịch Hồ Chí Minh phải giải quyết đồng thời nhiều nhiệm vụ: xây dựng miền Bắc, hỗ trợ cách mạng miền Nam, củng cố quốc phòng và mở rộng quan hệ quốc tế.



