Bài viết

Hồ Chí Minh Phần 5

Gia Lai21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHẦN 5: BẢN DI CHÚC BẤT TỬ VÀ SỰ HÓA THÂN VÀO HỒN THIÊNG SÔNG NÚI

Nếu cuộc đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một bản anh hùng ca vĩ đại, thì những năm tháng cuối cùng và bản Di chúc lịch sử chính là nốt nhạc trầm hùng, lay động và sâu lắng nhất. Đây là thời điểm mà sự vĩ đại không còn nằm ở những quyết sách chiến trường, mà nằm ở sự thanh thản của một tâm hồn đã dâng hiến trọn vẹn cho nhân loại và sự khiêm nhường tột cùng trước ngưỡng cửa của sự vĩnh hằng.

Vào những năm tháng sức khỏe đã yếu, khi “kim đồng hồ thời gian” bắt đầu đếm ngược, Hồ Chí Minh đã để lại cho hậu thế một bảo vật quốc gia: Bản Di chúc. Viết về bản Di chúc này, ta không thấy bóng dáng của một vị nguyên thủ đang ban bố mệnh lệnh, mà chỉ thấy lời dặn dò tâm huyết của một người cha già dành cho đàn con cháu. Người bắt đầu bằng những dòng chữ đầy thanh thản: “Ai cũng thế, hễ tuổi tác càng cao thì sức khỏe càng thấp... Tôi để lại mấy lời này, chỉ lược giải về việc riêng”. Nhưng “việc riêng” của Người lại chính là vận mệnh của Đảng, là tương lai của thanh niên, là hạnh phúc của nhân dân. Người không dặn xây lăng đài tráng lệ, Người chỉ dặn phải chăm lo cho đời sống của nhân dân sau chiến tranh, phải đoàn kết như giữ gìn con ngươi của mắt mình. Sự xác thực của những dòng chữ ấy đã chứng minh một tư tưởng nhân văn cao cả: Đến phút cuối cùng, Hồ Chí Minh vẫn không có một chút riêng tư nào cho bản thân.

Sáng ngày 2 tháng 9 năm 1969, giữa lúc cả dân tộc đang kỷ niệm ngày Tết Độc lập, trái tim của Người đã ngừng đập. Bầu trời Hà Nội ngày hôm ấy đổ mưa tầm tã, như thể thiên nhiên cũng hòa chung dòng nước mắt với triệu triệu người dân Việt Nam. Tin dữ phát đi, cả đất nước bàng hoàng, thế giới lặng đi trong sự kính trọng. Người đi xa nhưng không mang theo gì cả, để lại một di sản đồ sộ là tư tưởng, đạo đức và phong cách sống thanh khiết. Người đi vào cõi vĩnh hằng nhưng vẫn “ngủ” trong lòng dân tộc với bộ quần áo kaki sờn màu, đôi dép cao su giản dị. Sự ra đi của Người không phải là kết thúc, mà là sự hóa thân vào từng tấc đất, từng nhành cây, từng ngọn sóng của vùng trời Việt Nam.

Nghị luận về Hồ Chí Minh ở phần kết này chính là khẳng định sự bất tử của Người. Người đã biến cái chết thành một sự sống mới – sự sống trong niềm tin và hành động của các thế hệ mai sau. Tượng đài của Người không chỉ được đúc bằng đồng, bằng đá trên các quảng trường, mà được tạc bằng lòng biết ơn sâu sắc trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam và bạn bè quốc tế. Những giá trị về “Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Chí công vô tư” mà Người để lại đã trở thành thước đo nhân cách, thành kim chỉ nam cho công cuộc xây dựng đất nước hùng cường.

Kết thúc hành trình 15 trang viết về Người, chúng ta nhận ra rằng: Hồ Chí Minh là biểu tượng rực rỡ nhất của sự kết hợp giữa truyền thống yêu nước nồng nàn của dân tộc với tinh hoa văn hóa nhân loại. Cuộc đời Người là một bài học lớn về sự dấn thân, về tình yêu thương con người và khát vọng tự do cháy bỏng. Thế hệ hôm nay, khi đứng trước tượng đài của Người, không chỉ để chiêm bái một vị anh hùng dân tộc, mà để soi mình vào tấm gương sáng ấy, để tự hứa sẽ sống xứng đáng hơn với những hy sinh vô bờ bến của Người. Hồ Chí Minh – Người là ánh sáng của quá khứ, là sức mạnh của hiện tại và là niềm tin của tương lai Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn