HỒ GIÁO: HUYỀN THOẠI NGƯỜI ANH HÙNG HAI LẦN ĐƯỢC PHONG TẶNG DANH HIỆU CAO QUÝ NƠI ĐẠI NGÀN GIA LAI
Bản Hùng Ca Về Người Đội Viên Chăn Nuôi Tận Tụy
Trong biên niên sử của phong trào thi đua yêu nước Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước và xây dựng chủ nghĩa xã hội, cái tên Hồ Giáo mãi mãi gắn liền với một biểu tượng sáng ngời về lòng tận tụy, sự trung thành tuyệt đối và tình yêu lao động quên mình. Không cầm súng trực tiếp xông pha trên tuyến đầu đạn bom, nhưng cuộc đời của Anh hùng Lao động Hồ Giáo lại là một bản hùng ca đẹp đẽ, bền bỉ như chính nhịp sống của đại ngàn Tây Nguyên và những đồi chè xanh ngắt.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi, từ nhỏ Hồ Giáo đã sớm nếm trải những cơ cực của người nông dân dưới ách áp bức. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công rồi cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ, ông hăng hái tham gia bộ đội, cầm súng chiến đấu bảo vệ quê hương. Trải qua nhiều chiến trường ác liệt, sức khỏe giảm sút, khi chuyển ngành sang lĩnh vực nông nghiệp và chăn nuôi gia súc, ông không hề nản lòng mà nhanh chóng xem chuồng trại, đàn gia súc chính là trận địa mới của mình. Khi được cử đi học tập kinh nghiệm chăn nuôi bò sữa và gia súc tại nước ngoài cũng như tại các nông trường lớn ở miền Bắc, ông luôn là người học hỏi nghiêm túc, tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ nhất về kỹ thuật chăm sóc, phòng bệnh và lai tạo giống.
Trận Địa Chuồng Trại Giữa Vùng Lửa Đạn
Khi đơn vị điều động ông lên Tây Nguyên để xây dựng và phát triển các nông trường quốc doanh lớn tại vùng đất Gia Lai - Kon Tum đầy nắng gió nhưng cũng vô vàn hiểm nguy trong những năm tháng chiến tranh phá hoại và chiến dịch ác liệt, kỹ sư, công nhân Hồ Giáo đã không một phút chần chừ. Thời điểm đó, các nông trường bò, ngựa không chỉ đối mặt với điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt, thú dữ, sốt rét rừng hoành hành, mà còn thường xuyên bị các toán phỉ và bom đạn của địch quấy phá, đe dọa trực tiếp.
Bằng sự kiên nhẫn phi thường và tình yêu thương vô bờ bến đối với đàn vật nuôi, ông coi từng con bò, con trâu như những người đồng đội ruột thịt. Có những đêm mùa mưa bão, chuồng trại sụt lún, gió lốc cuốn bay mái che, người ta lại thấy ông lao ra khỏi nhà từ nửa đêm, dầm mình trong bùn lạnh để chằng chống lại từng trụ gỗ, dùng thân mình che chắn cho những con bò giống quý giá khỏi bị rét cóng. Sự tận tụy của ông không chỉ dừng lại ở mức độ hoàn thành nhiệm vụ, mà đã nâng tầm công việc chăn nuôi thành một thứ nghệ thuật của tinh thần trách nhiệm. Ông tự tay cắt từng cọng cỏ, pha từng thùng nước muối, thức thâu đêm suốt sáng bên những con vật bị bệnh nặng như một người thầy thuốc tận tâm cứu chữa cho thương binh.
Dấu Son Vàng Hai Lần Anh Hùng
Chính nhờ những cống hiến thầm lặng mà vô cùng vĩ đại ấy, tên tuổi Hồ Giáo đã trở thành một huyền thoại sống trong ngành nông nghiệp Việt Nam. Ông là một trong số rất ít những cá nhân hiếm hoi trong lịch sử vinh dự được Đảng và Nhà nước hai lần phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lao động (vào năm 1962 và năm 1985). Dù đứng trên đỉnh cao của vinh quang và nhận được vô số sự kính trọng từ đồng nghiệp, lãnh đạo các cấp, Hồ Giáo vẫn giữ nguyên vẹn phong cách sống giản dị, chân chất, kiệm lời và luôn tận tụy với công việc cho đến tận những năm tháng cuối đời.
Cuộc đời của Anh hùng Hồ Giáo là minh chứng hùng hồn cho chân lý: bất kỳ vị trí công tác nào, dù là thầm lặng nhất phía sau tiền tuyến, nếu được làm bằng cả trái tim rực lửa yêu nước và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối, đều có thể tạc nên những tượng đài vĩnh cửu trong lòng dân tộc.



