Họ gửi tuổi xuân lại bên những con đường ra trận

Có những con đường hôm nay ta đi qua phẳng phiu, yên ả, nhưng ít ai biết rằng dưới lớp đất ấy từng thấm mồ hôi, nước mắt và cả máu của những thanh niên tình nguyện nữ năm xưa. Họ đã gửi lại nơi đó tuổi xuân của mình – một cách lặng lẽ, không đòi hỏi được gọi tên.
Những cô gái ấy ra đi khi mái tóc còn xanh, khi bàn tay chưa quen lao động nặng nhọc. Họ rời xa vòng tay mẹ, xa mái nhà nhỏ, mang theo vài bộ quần áo mỏng và một niềm tin giản dị: nếu mình không đi, con đường sẽ không thông, chuyến xe sẽ không đến được tiền tuyến. Giữa mưa bom, họ cúi mình san đất, lấp hố bom còn nóng khói, để đêm xuống, đoàn xe kịp lăn bánh. Có những buổi chiều, tiếng cười còn vang trên sườn núi, nhưng đến tối, một người đã mãi mãi nằm lại.
Sự hy sinh của thanh niên tình nguyện nữ hiện lên trong những điều rất nhỏ. Là đôi dép cao su mòn vẹt, là chiếc khăn tay đã sờn, là bức thư viết dở chưa kịp gửi về nhà. Họ mang trong mình những nỗi nhớ rất con gái: nhớ bếp lửa, nhớ con đường làng, nhớ tiếng ru của mẹ. Nhưng tất cả đều được giấu đi, nhường chỗ cho nhiệm vụ và cho sự sống của người khác.
Có những người không trở về. Có những người trở về với thân thể không còn nguyên vẹn. Chiến tranh lấy đi của họ không chỉ sức khỏe, mà còn cả những tháng năm đẹp nhất của đời người. Nhưng họ chưa từng than vãn. Bởi với họ, được góp một phần nhỏ bé để đất nước đứng vững đã là điều đáng giá nhất.
Hôm nay, khi đất nước bình yên, chúng ta sống giữa những ngày tháng đủ đầy, càng cần lắng lại để nhớ về họ. Sự hy sinh của thanh niên tình nguyện nữ không ồn ào, nhưng chính sự lặng lẽ ấy đã làm nên chiều sâu cho lịch sử dân tộc. Họ không cần được nhắc tên nhiều lần, nhưng mỗi bước chân ta đi trong hòa bình đều mang theo món nợ ân tình với những con người năm xưa.
Viết về họ là viết bằng sự trân trọng và biết ơn. Bởi tuổi xuân có thể qua đi, nhưng sự hy sinh của những thanh niên tình nguyện nữ sẽ còn ở lại, như những con đường không bao giờ biến mất trong ký ức của đất nước này.



