Họ Nằm Lại Ở Điểm Cao 202
ký ức về những hi sinh, mất mát của đồng chí đồng đội.
XIN TRẢ LẠI TÊN ANH
Tôi tên là Đỗ Minh Điệu, Hội viên Hội Cựu chiến binh chi hội thôn 9 xã Khánh Hoà, tỉnh Lào Cai. Sinh năm 1948. Năm 1968, tôi đi công tác, rồi đến tháng 8 năm 1970 nhập ngũ, huấn luyện ba tháng ở Tân Yên – Bắc Giang. Cuối năm ấy, tôi vào chiến trường Quảng Trị, nơi chiến tranh khốc liệt như một chiếc cối xay thịt nghiền nát cả tuổi trẻ.
Năm 1971, tôi tham gia chiến đấu ở đường 9 – Nam Lào, rồi chuyển về đoàn vận tải mặt trận B5: cứu thương, tải đạn, làm bất cứ việc gì mặt trận cần suốt 6 tháng. Những ngày ấy, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng như khói súng. Trong một lần công tác, tôi gặp anh Long – Trưởng ban Hóa học Sư đoàn 304. Sau khi xem xét, anh chuyển tôi về Đại đội 210. Học xong nghiệp vụ phòng chống hóa học, chúng tôi nhận nhiệm vụ xử lý khi địch rải bom hóa học, thu giữ chất độc gửi lên cấp trên. Đây là công việc lặng thầm nhưng đầy hiểm nguy, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng tính mạng.
Năm 1972, khi địch mở nhiều đợt phản kích để chiếm lại thị xã Quảng Trị, bầu trời ngày đêm rền vang tiếng B52, phản lực, đại bác từ tàu chiến ngoài biển. Mặt đất rung lên liên tục, cây cối, xóm làng bị san phẳng. Chúng tôi chiến đấu ở vòng ngoài mặt trận, sống trong mưa bom mà vẫn phải giữ vững trận địa. Tháng 7, đơn vị cử tôi và một đồng chí khác xuống tăng cường cho Trung đoàn thuộc Sư đoàn 304, hành quân từ phía tây Quảng Trị vào Nam sông Mỹ Chánh để chặn quân địch tiếp viện.
Khoảng 17 giờ chiều, khi trung đoàn bộ đang hành quân, tiếng gầm quen thuộc của B52 xé toạc bầu trời. Ba loạt bom rải xuống đúng đội hình. Mặt đất hất tung như sóng dội, khói lửa phủ mờ cả ánh sáng. Khi tỉnh lại, chúng tôi mất đi 10 đồng chí, 7 người bị thương. Mỗi thân hình nằm lại như một nhát dao cứa vào lòng những người còn sống. Trong số đó có đồng chí Ngợi – người Thanh Hóa, bị mảnh bom vạt mất cả cằm. Anh hy sinh khi chỉ còn cách bệnh xá hai giờ đường.
Chúng tôi chôn cất các anh ở điểm cao 202. Tên tuổi, quê quán của từng người vẫn còn in sâu trong ký ức tôi: 6 đồng chí thuộc Trung đoàn 1, 3 đồng chí tăng cường từ Sư đoàn 308, và một đồng chí đi cùng tôi – Nguyễn Văn Huyến, người Thọ Xuân, Thanh Hóa. Sau lễ chôn cất, đơn vị tôi nhận lệnh rút về phía sau, quay lại sư đoàn bộ 304, nơi đồng chí Hoàng Đan làm Sư trưởng và đồng chí Trần Trọng Hải làm Tham mưu trưởng.
Đây là toàn bộ sự thật tôi đã trải qua trong những năm tháng chiến đấu. Tôi viết lại câu chuyện này để gửi tới các đội quy tập, những người ngày đêm tìm lại hài cốt các liệt sĩ – mong rằng nhờ những ký ức còn sót lại của tôi, danh tính và tên tuổi của các anh sẽ sớm được trả về quê hương.
Xin trả lại tên cho các anh – những người đã ngã xuống cho hòa bình hôm nay


