HỒ SƠ GIẢI MẬT - ĐẠI TÁ TÌNH BÁO PHẠM NGỌC THẢO TẬP 1: LỆNH MỞ CỬA NHÀ GIAM
HỒ SƠ GIẢI MẬT - ĐẠI TÁ TÌNH BÁO PHẠM NGỌC THẢO TẬP 1: LỆNH MỞ CỬA NHÀ GIAM
Ngày Phạm Ngọc Thảo về làm Tỉnh trưởng Kiến Hòa (Bến Tre), người ta chờ ông mở đầu bằng một cuộc họp. Hoặc một cuộc thị sát. Hoặc ít nhất là một màn ra mắt kiểu quan chức: bắt tay, gật đầu, dặn dò thuộc cấp, nhắc vài câu về an ninh, về chống cộng, về trật tự địa phương.
Nhưng ông không làm thế!Ông đi thẳng tới nhà giam. Rồi một mệnh lệnh lạnh lùng được đưa ra: "MỞ CỬA!"Đám thuộc cấp đứng quanh lúc ấy nhìn nhau ngơ ngác. Một tân tỉnh trưởng vừa nhận ghế, việc đầu tiên không phải kiểm tra lính, không phải coi hồ sơ, mà là đụng ngay vào chỗ nhạy cảm nhất của cả guồng máy chống cộng trong tỉnh.Vì ai cũng hiểu: Ở một chảo lửa như Kiến Hòa, nhà giam không chỉ là nơi nhốt người. Nó là cái khóa giữ cả một mạng lưới bị coi là nguy hiểm nhất đối với chế độ ngụy quyền Sài Gòn.Thế mà tân tỉnh trưởng lại ra lệnh mở. Không phải mở tượng trưng. Không phải thả vài người lấy tiếng.Mà là thả gần 2.000 tù chính trị!Con số ấy đủ làm bất cứ viên chức an ninh nào cũng phải lạnh gáy.Từng cánh cửa sắt mở ra. Từng tốp người bước ra ngoài. Trong số họ, có người là cơ sở, có người là cán bộ, có người là những đầu mối mà bộ máy Sài Gòn tưởng đã khóa chặt được.Chỉ bằng một cái lệnh, toàn bộ công sức mà mạng lưới an ninh Kiến Hòa dày công gom nhốt bấy lâu đã bị hất tung. Đó không còn là một quyết định hành chính nữa. Đó là một cú đâm giữa ban ngày!Điều đáng sợ nhất là: Phạm Ngọc Thảo không hề đứng ngoài bộ máy ấy. Ông là Tỉnh trưởng cầm con dấu của họ. Ngồi đúng cái ghế mà họ vừa trao. Rồi cũng chính từ cái ghế ấy, ông dùng quyền lực của đối phương để bẻ ngược lại chính họ.Người dưới quyền ông lúc đó chắc chắn đã báo động lên trên. Vì đây là kiểu việc mà bất cứ ai cũng thấy bất thường đến mức nguy hiểm.Một Tỉnh trưởng Sài Gòn vừa nhận chức đã thả ồ ạt tù chính trị, thì hoặc là kẻ điên rồ quá liều mạng, hoặc là trong đầu ông ta đang chứa một thứ mưu đồ mà người thường không thể hiểu nổi.Và rồi tin ấy bay về dinh Độc Lập. Nhưng Phạm Ngọc Thảo không hề ngã ngựa sau cú đánh đó.Ông không bị bắt tại chỗ. Không bị cách chức tức khắc. Không bị lôi ra tòa án binh như một kẻ phản trắc.Trái lại, ông vẫn uy nghi bước tiếp. Đó mới là điều khiến người ta phải nổi da gà khi đọc về ông.Bởi vì, nếu một người làm một việc động trời như thế mà vẫn chưa bị hất khỏi guồng máy, thì chỉ có một cách giải thích duy nhất: Ông ấy đã chui vào quá sâu, vào tận lõi của trung tâm quyền lựcCó người đã nhìn hành động ấy và nghi ngờ có "Cộng sản nằm vùng", thì anh em Ngô Đình Diệm - Ngô Đình Nhu vẫn không hề dứt tay với Phạm Ngọc Thảo.Họ biết ông không phải mẫu sĩ quan tầm thường. Họ biết gia đình ông có người đứng bên kia chiến tuyến. Nhưng họ vẫn kiên quyết không tin ông là người của Cách mạng.Đó mới là cái tài thao túng tâm lý khủng khiếp của Phạm Ngọc Thảo!Ông không khiến kẻ thù tin mình bằng kiểu nịnh nọt rẻ tiền. Ông khiến người ta tin bằng năng lực thật, bằng khí chất đĩnh đạc.Ông làm việc cật lực khiến anh em nhà họ Ngô nghĩ rằng: Người này có thể hơi khác thường, có thể hơi liều, nhưng cuối cùng vẫn là quân bài đắc lực nhất cho chế độ.Nói ngắn gọn: Sau cú mở cửa nhà giam ở Kiến Hòa, đáng lẽ Phạm Ngọc Thảo phải chết. Nhưng ông không chết.Bởi chính tầng quyền lực cao nhất của anh em nhà Ngô Đình Diệm vẫn nghĩ ông là cán dao nằm trong tay họ. Họ đâu biết, ông chính là một lưỡi dao sắc lẹm đã kề sát yết hầu.
Rốt cuộc, sau cú mở cửa nhà giam chấn động ấy, Phạm Ngọc Thảo đã làm cách nào để xóa sạch mọi nghi ngờ?Bằng đòn tâm lý nào, từ một kẻ bị nghi kỵ, ông lại bước sâu hơn vào "vùng cấm" và trở thành nhân vật khiến cả các tướng lĩnh Sài Gòn lẫn CIA Mỹ phải kiêng dè?Cuộc đi săn ngoạn mục trong lòng địch mới chỉ bắt đầu!
Rốt cuộc, sau cú mở cửa nhà giam chấn động ấy, Phạm Ngọc Thảo đã làm cách nào để xóa sạch mọi nghi ngờ?Bằng đòn tâm lý nào, từ một kẻ bị nghi kỵ, ông lại bước sâu hơn vào "vùng cấm" và trở thành nhân vật khiến cả các tướng lĩnh Sài Gòn lẫn CIA Mỹ phải kiêng dè?Cuộc đi săn ngoạn mục trong lòng địch mới chỉ bắt đầu!


