Khác

[HỒ SƠ GIẢI MẬT - ĐẠI TÁ TÌNH BÁO PHẠM NGỌC THẢO] TẬP 2: QUA MẶT NGÔ ĐÌNH NHU

[HỒ SƠ GIẢI MẬT - ĐẠI TÁ TÌNH BÁO PHẠM NGỌC THẢO] TẬP 2: QUA MẶT NGÔ ĐÌNH NHU

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau cú mở cửa thả gần 2.000 tù chính trị ở Kiến Hòa, lẽ ra Phạm Ngọc Thảo phải bị quật ngã ngay tức khắc. Ít nhất, người ta cũng phải gọi ông về Sài Gòn, tước lon, vứt vào hầm tối hoặc đưa thẳng ra pháp trường.

Nhưng không. Điều khó tin nhất trong câu chuyện này là: Ông không ngã. Ông còn bước cao hơn.Và chính chỗ đó mới làm người ta phải rợn tóc gáy. Vì một người vừa làm chuyện động trời như thế mà vẫn bình yên vô sự, thì chỉ có một cách giải thích: Ở tầng quyền lực chóp bu, có kẻ đã bị ông "thao túng tâm lý" hoàn toàn. Kẻ đó chính là Cố vấn Ngô Đình Nhu.Thời ấy, Nhu không chỉ là em trai Tổng thống. Ông ta là cái đầu nhiều mưu mô nhất, đa nghi như Tào Tháo, và có thói quen coi con người như những quân cờ. Điều đáng sợ là Nhu biết rất rõ về Phạm Ngọc Thảo.Ngô Đình Nhu biết ông Thảo từng là tình báo Việt Minh. Thậm chí, Nhu biết rõ mười mươi anh ruột của ông Thảo (ông Phạm Ngọc Thuần) đang là Đại sứ của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ở nước ngoài.Lý lịch "đỏ" đến mức ấy, tại sao Nhu không chém Thảo?Phạm Ngọc Thảo sinh ra trong một gia đình Công giáo. Thời điểm đó, ông được chính Giám mục Ngô Đình Thục (anh ruột Diệm - Nhu) nhận làm con nuôi. Khi Nhu gợn chút nghi ngờ, chính Giám mục Thục đã đứng ra bảo lãnh:"Nó là con chiên ngoan đạo. Quá khứ là chuyện đã qua, nay nó một lòng phục vụ quốc gia".Phạm Ngọc Thảo không bao giờ cúi đầu khúm núm hay chối bỏ quá khứ để lấy lòng anh em nhà họ Ngô. Khi đối diện thẳng mặt với Ngô Đình Diệm, ông dõng dạc tuyên bố đanh thép:"Tôi từng đi theo kháng chiến vì lòng yêu nước, để đánh đuổi Pháp. Nhưng tôi là người Công giáo, tôi không cộng sản!".Sự thẳng thắn mang dáng dấp của một kẻ sĩ, một quân tử đó đã đánh trúng vào điểm yếu tâm lý của Ngô Đình Nhu. Nhu tự phụ cho rằng mình có thể "thuần hóa" được con ngựa bất kham này.Ngô Đình Nhu nghĩ Thảo là một kẻ có tài, có chút bất mãn với cộng sản, và hoàn toàn có thể dùng làm mũi nhọn để đối trọng với những phe phái chóp bu trong quân đội Sài Gòn.Và trong những chế độ luôn sống bằng nỗi sợ, một khi anh chứng minh được mình "có ích", anh sẽ có kim bài miễn tử.Tháng 8/1961, một bước ngoặt lớn xảy ra. Phạm Ngọc Thảo được cử sang Mỹ để học khóa Chỉ huy Tham mưu tại trường quân sự danh giá Fort Leavenworth.Bạn thử dừng ở đây một chút. Một người vừa gây chấn động ở Kiến Hòa, nếu thực sự bị nghi ngờ là "cộng sản nằm vùng", liệu có ai dám cấp vé cho đi học tận đầu não quân sự của nước Mỹ? Được sang Mỹ, có nghĩa là ông Thảo đã được quy hoạch làm "hạt giống đỏ" của chế độ Sài Gòn!Năm 1962, ông về nước và lập tức được đưa vào ngay "tử huyệt" của miền Nam: Thanh tra Ấp chiến lược trực thuộc Phủ Tổng thống.Đây không phải là một chức danh bàn giấy. Đây là "thanh gươm" của nhà Ngô. Chương trình Ấp chiến lược khi ấy được Mỹ - Diệm coi là "xương sống" để dồn dân, tát nước bắt cá, cắt đứt sự liên lạc giữa Việt Cộng và nhân dân.Và bây giờ, ai là người đi thanh tra cái xương sống ấy? Chính là Phạm Ngọc Thảo.Với đặc quyền của mình, ông có thể huy động trực thăng bay đi thị sát mọi đồn bốt, nắm trong tay bản đồ bố phòng tuyệt mật của toàn miền Nam, đánh giá rõ sức mạnh của từng sư đoàn ngụy.Lấy cớ "đôn đốc", ông ép các tỉnh trưởng phải xây ấp chiến lược thật nhanh, thật nhiều, bắt dân lao dịch khổ sai đến mức kiệt quệ. Kết quả? Nhân dân oán hận chính quyền Sài Gòn sục sôi, tạo điều kiện phong trào cách mạng nổi dậy phá ấp dễ dàng hơn bao giờ hết. Ông đã dùng chính tiền và súng của địch để tự đánh sập nền móng của chúng.Chơi dao có ngày đứt tay. Sự xuất chúng của ông bắt đầu làm "mắt diều hâu" của người Mỹ nhíu lại.Đến tháng 8/1963, một bức điện mật chớp nhoáng của CIA từ Sài Gòn gửi thẳng về Washington có ghi rõ:"Phạm Ngọc Thảo... cựu tỉnh trưởng Kiến Hòa, hiện là thanh tra Ấp chiến lược... đã nổi bật trong các báo cáo về âm mưu đảo chính, và bộc lộ sự bất mãn với chế độ Diệm khá công khai".Đó mới là lúc câu chuyện chuyển sang tông màu đỏ rực.Từ đây, Phạm Ngọc Thảo không còn chỉ là một người được nhà Ngô tin dùng. Ông đã trở thành mục tiêu trong radar của tình báo Mỹ. Một phía vẫn cố dùng ông. Một phía bắt đầu theo dõi ông. Còn chính ông thì đang đứng giữa bầy sói, điềm tĩnh lạ thường.Ông đã vào sâu đến mức không chỉ nhìn thấy bí mật, mà còn nhìn thấu mọi vết nứt của chính quyền này: Ai tham tiền, ai sợ Mỹ, ai muốn giết Diệm - Nhu. Và một khi nhìn thấu, ông không chỉ lấy tin nữa, ông sẽ tự tay đẩy cho bức tường đó sập xuống.👉 CIA đã đánh hơi thấy mùi đảo chính, tại sao anh em Ngô Đình Diệm vẫn mù quáng tin dùng Phạm Ngọc Thảo? Khi tiếng súng lật đổ Diệm - Nhu chát chúa vang lên vào tháng 11/1963, Phạm Ngọc Thảo đã đóng vai trò trong bàn cờ đẫm máu đó?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn