Khác

HỒ SƠ MẬT KHCM12 – KẾ HOẠCH PHẢN GIÁN KỲ 7: THẢ HỔ VỀ RỪNG

HỒ SƠ MẬT KHCM12 – KẾ HOẠCH PHẢN GIÁN KỲ 7: THẢ HỔ VỀ RỪNG

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi nhận được báo cáo "mát tai" từ màn kịch hoàn hảo tại rừng tràm, Lê Quốc Túy ở Băng Cốc như người đi trên mây.

Ngày 10/5/1982, Túy phát đi một bức điện về Việt Nam: Đích thân "Chủ tịch" Túy (C4) và Mai Văn Hạnh (C5) sẽ sát cánh đổ bộ về nước.Chúng không đi tay không. Đi kèm là 11 tên biệt kích do K18 chỉ huy, 637 thùng thuốc nổ và những vali tiền giả khổng lồ.Đặc biệt, Túy đưa ra một yêu sách: Yêu cầu "Tổ đặc biệt" phải đưa em ruột Lê Quốc Quân, bạn thân Huỳnh Vĩnh Sanh, và hai "bóng hồng" của chúng xuống tận Cà Mau để đoàn tụ.Tin tình báo dội về Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an) như một quả bom. Một cuộc họp kín diễn ra ngay trong đêm.Sĩ quan phản gián Lê Tiền bay gấp ra Hà Nội để xin chỉ thị trực tiếp từ Bộ trưởng Phạm Hùng và Thứ trưởng Trần Đông. Bài toán đặt ra là: Bắt hay không bắt?Nếu cất lưới tóm gọn hai tên trùm ngay lúc này, vụ án sẽ khép lại với một chiến công rực rỡ. Nhưng Bộ trưởng Phạm Hùng đã nhìn thấu toàn bộ bàn cờ.Ông hạ một quyết định: Tuyệt đối không động thủ!Chỉ thị ban ra: Phải "thả con săn sắt, bắt con cá rô", cứ để chúng vào, để chúng khoác lác, rồi thả cho chúng trở về Thái Lan an toàn. Việc thả hai con "hổ" này về rừng sẽ là bảo chứng uy tín nhất, buộc chúng phải dốc toàn bộ sinh lực, súng đạn từ nước ngoài đổ về nộp mạng.Tuy nhiên, giới hạn đỏ là: Toàn bộ thuốc nổ và tiền giả phải bị tước đoạt tàng hình, không để lọt một đồng ra thị trường.Đêm 4/6/1982, giữa biển Minh Hải, hai chiếc tàu biệt kích lầm lũi áp sát bờ. Túy và Hạnh bước lên đất liền, khoác bộ bà ba đen ngụy trang như những lão nông Nam Bộ.Tại "mật khu" sình lầy, một cảnh tượng bi hài mang đậm chất điện ảnh đã diễn ra. Lực lượng An ninh đã tổ chức đưa A.Đ, cô bồ nhí từ Sài Gòn xuống tận mũi Cà Mau để gặp Lê Quốc Túy.Bóng người đàn bà xuất hiện giữa rừng khuya, trên tay xách theo... một giỏ sầu riêng thơm lừng.Gã trùm phản động xúc động mạnh. Túy lao đến ôm chầm lấy người tình một cách tự nhiên, buông bỏ hoàn toàn sự đề phòng. A.Đ sụt sùi: "Được báo là em đi, chứ dọc đường không chắc là gặp anh ở đây. Không ngờ lại gặp anh ở Cà Mau".Giữa chòi lá, Túy hể hả vuốt ve cô bồ: "Thấy không? Anh nói là anh làm mà. Hôm nay gặp đây là bước đầu của sự thắng lợi đó em".Trái ngược với vẻ đắc thắng của Túy, Mai Văn Hạnh lại ngồi lặng thinh, cô độc ở một góc nhà. Hạnh đang mỏi mắt chờ đợi C.T, bóng hồng của đời mình. Nhưng cô ả không xuất hiện. A.Đ khẽ khàng rút ra một bức thư của C.T gửi cho Hạnh.Nội dung bức thư không dài, nhưng từng nét chữ như những nhát dao cứa thẳng vào sĩ diện của gã trùm phản động.Trong thư, C.T khéo léo buông lời từ chối lặn lội xuống tận rừng sình lầy Cà Mau, lấy cớ đau ốm và sợ hãi sự kiểm soát gắt gao của bộ đội, công an để trốn tránh cuộc hội ngộ. Thực chất, qua những câu chữ lấp liếm, đó là một lời cự tuyệt phũ phàng.Một kẻ đang vung tiền, vung súng mưu đồ lật đổ cả một chế độ, cuối cùng lại bị chính người tình quay lưng, rũ bỏ ngay ở thời khắc hắn tưởng mình đang trên đỉnh vinh quang.Sáng hôm sau, Túy hội kiến em trai Lê Quốc Quân và Huỳnh Vĩnh Sanh. Chìm trong ảo tưởng, Túy huênh hoang chê bai các nhóm lưu vong khác chỉ là tép riu, rồi quay sang chỉ thị cho "Tổ đặc biệt" lấy quỹ cấp ngay cho Lê Quốc Quân 500.000 đồng tiền giả để tiêu xài.Đòi hỏi này đặt các sĩ quan phản gián vào thế kẹt. Ta buộc phải xuất 500.000 đồng tiền giả đưa cho Quân để Túy không sinh nghi.Chiều ngày 11/6/1982, chiếc tàu đánh cá ngụy trang của Lực lượng An ninh đưa Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh ra khơi, trả chúng về lại Thái Lan. Chúng đinh ninh rằng mình vừa hoàn thành một chuyến thanh tra, kiểm tra lần cuối.Nhưng luật thép là không để lọt tiền giả ra ngoài. Một vở kịch "trong kịch" lập tức được dựng lên. Trên đường Lê Quốc Quân ôm cọc tiền giả quay về Sài Gòn, cảnh sát của ta ập đến bắt nóng.Mười ngày sau, khi Túy và Hạnh đã yên vị tại Băng Cốc, "Tổ đặc biệt" lạnh lùng gõ điện đài báo tin dữ: Năm Quân đã bị Công an tóm cổ vì... tiêu tiền giả!.Tin sét đánh dội xuống Băng Cốc. Mai Văn Hạnh lập tức giật mình, bản tính đa nghi của con cáo già trỗi dậy. Hắn híp mắt nghi ngờ: Liệu có phải "Tổ đặc biệt" đã chơi trò hai mặt, bán đứng Năm Quân cho Cộng sản? Hay toàn bộ chuyến đi vừa rồi là một cái bẫy mầu nhiệm?Nếu Hạnh kết luận đây là một cú lừa, CM-12 sẽ đổ vỡ ngay lập tức.Nhưng Lực lượng An ninh đã đi trước một bước. Bức điện tín tiếp theo từ quốc nội đính kèm một lời giải thích: "Năm Quân quá bất cẩn. Xài tiền giả quá lộ liễu giữa phố thị ngay lúc an ninh đang làm gắt. Tổ đã khuyên can nhưng không nghe!".Lý do hoàn toàn thuyết phục. Kết hợp với việc Túy và Hạnh vừa được "quốc nội" bảo vệ, hộ tống ra vào Việt Nam an toàn tuyệt đối, sự nghi ngờ của Hạnh bị dập tắt. Chúng đành đổ lỗi cho sự ngu ngốc của Lê Quốc Quân.Cú "thả hổ về rừng" đã thành công ngoài sức tưởng tượng. Túy và Hạnh không những không nghi ngờ, mà còn tin cẩn "Tổ đặc biệt" hơn bao giờ hết. Chúng quyết định sẽ dốc toàn lực cho những canh bạc lớn tiếp theo.👉 Canh bạc đã lật ngửa, lưới trời đã giăng sẵn. Nhưng ở Sài Gòn và các tỉnh miền Tây, những "trùm phản động" nội địa bắt đầu rục rịch nổi loạn. Cuộc dẹp loạn những vòi bạch tuộc ngầm sẽ diễn ra khốc liệt như thế nào?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn