Khác

HỒ SƠ MẬT TỘI ÁC TỘT CÙNG KỲ 3: BÊN TRONG PHÒNG GIẶT LÀ

HỒ SƠ MẬT TỘI ÁC TỘT CÙNG KỲ 3: BÊN TRONG PHÒNG GIẶT LÀ

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

(Tiếp nối Kỳ 2: Khi màn đêm buông rèm che lấp những tiếng thét xé gan ruột tại "lò mổ" Duy Tân, lăng kính lịch sử tiếp tục kéo chúng ta về một bãi cát trắng phau. Nơi bọn quỷ dữ đội lốt người dựng lên một một cõi âm ty vô hình, dùng sức nóng ngục tù để thiêu rụi khát vọng làm mẹ của những đóa hoa thép...)

Gió biển Non Nước (thắng cảnh nức tiếng giáp ranh Đà Nẵng) những năm đầu thập niên 70 mang một vị tanh tưởi của máu.Ngay sát mép nước lộng gió, bọn cố vấn Mỹ và đám mật vụ nha cảnh sát Sài Gòn đã cho dựng lên một dãy nhà khang trang, sơn phết bóng lộn.Bên ngoài, chúng treo chễm chệ tấm biển "Phòng xem tranh" hoặc "Phòng giặt là". Nhìn lướt qua, ai cũng ngỡ đó là tụ điểm giải trí, phục vụ nhu cầu giặt giũ cho sĩ quan Mỹ và ngụy.Nhưng sự thật rùng rợn chỉ bắt đầu khi những cánh cửa thép bọc nỉ cách âm dày cộp đóng sập lại.Hàng chục chiếc bàn ủi điện cỡ lớn được cắm đỏ rực. Những thanh sắt cời than được nung trong lò rèn phát ra ánh sáng quỷ dị.Tên chánh mật vụ cắn điếu xì gà cháy dở, hất hàm ra hiệu.Đám tay sai vạm vỡ như những con thú đói lao vào. Chúng đè nghiến những người phụ nữ gầy guộc xuống sàn, lột sạch lớp áo quần đã rách bươm vì đòn roi từ các bót trước.Và rồi, điều kinh hãi nhất ập đến.Chúng thản nhiên cầm chiếc bàn ủi điện đang tỏa nhiệt ngùn ngụt, gí thẳng vào làn da mỏng manh của các chị.Tiếng "xèo xèo" rợn óc vang lên. Khói xám bốc lên nghi ngút.Mùi khét lẹt của da thịt người cháy xém xộc thẳng vào lồng ngực, quẩn quanh trong căn phòng kín mít khiến không khí đặc quánh lại mùi thịt người.Nhưng dã man và đê tiện tận cùng, mục tiêu của những lưỡi bàn ủi nung đỏ ấy không phải là chân tay. Đám ác thú nhắm thẳng vào phần bụng dưới của người phụ nữ.Chúng muốn bẻ gãy tận gốc rễ sự sống. Chúng muốn dùng sức nóng hỏa ngục để thiêu rụi buồng trứng, tước đoạt vĩnh viễn thiên chức làm mẹ của những người con gái kiên trung.Nhiều người chị đã co giật liên hồi, đôi mắt trợn ngược rồi ngất lịm đi. Nhưng bầy quỷ dữ lập tức hất cả xô nước đá trộn muối hột vào người, ép các chị phải tỉnh lại để tiếp tục hứng chịu cơn đọa đày đợt hai, đợt ba.Họ ép cung, buộc các chị khai ra bến bãi, hầm bí mật.Nhưng đáp lại sự tàn độc ấy, chỉ là những tiếng nghiến răng trệu trạo. Răng cắn nát cả môi dưới đến bật máu tươi. Máu hòa cùng mồ hôi, rỏ ròng ròng xuống nền xi măng lạnh ngắt. Tuyệt nhiên không một ai mở miệng xin tha.Càng lật giở những trang tài liệu ố vàng này, sống mũi ADMIN càng cay xè. Lồng ngực nghẹn đắng không thở nổi.Làm sao những thân hình liễu yếu đào tơ ấy có thể gồng mình gánh chịu những đòn tra tấn vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của loài người?Một thời kỳ quá đau thương của đất nước dưới gót giày tàn bạo của quân thù, xin các bạn đừng lướt qua mau mà hãy nhắm mắt lại một giây để suy ngẫm. Những giọt nước mắt lăn dài của chúng ta là để tri ân máu thịt của thế hệ cha anh đã đổ xuống.Nhưng máu có thể rơi, da thịt có thể bị nung đỏ, song ý chí của những đóa hoa thép ấy không bao giờ bị dập tắt.Sự phản kháng không chỉ dừng lại ở việc cắn răng chịu đựng. Sẽ ra sao khi hàng trăm nữ tù binh quyết định nắm tay nhau, lấy thân mình huyết chiến với lựu đạn cay và báng súng của giặc ngay giữa thung lũng tử thần?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn