Khác

HỒ SƠ NGUYÊN MẪU “NGƯỜI ĐẸP TÂY ĐÔ” KỲ 5: TRỞ LẠI MIỀN NAM

HỒ SƠ NGUYÊN MẪU “NGƯỜI ĐẸP TÂY ĐÔ” KỲ 5: TRỞ LẠI MIỀN NAM

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở kỳ trước, Lâm Thị Phấn đã gặp Trần Hiến trong một cuộc gặp gỡ định mệnh.

Từ đó, người phụ nữ từng bỏ lại nhà giàu ra đi không còn lẻ loi giữa những cuộc tiếp xúc hiểm nguy nữa. Bà có thêm một người hiểu mình, tin mình, và cùng mình đi trên một con đường mà mỗi bước chân đều có thể chạm vào sinh tử.Rồi năm 1954, sau Hiệp định Genève, vợ chồng bà tập kết ra Bắc.Sau bao năm sống giữa lòng địch, đó có lẽ là quãng thời gian hiếm hoi Lâm Thị Phấn được sống gần với hạnh phúc bình thường. Có chồng bên cạnh. Có một mái nhà. Rồi có thêm một đứa con gái nhỏ.Đứa bé ấy tên là Trần Hồng Hạnh.Người phụ nữ từng bước qua bao nhiêu hiểm nguy cuối cùng cũng được làm mẹ. Nhưng chính lúc ấy, số phận lại chuẩn bị đẩy bà vào một khúc quanh còn khốc liệt hơn tất cả những gì đã đi qua.Sau thời gian tập kết ra Bắc, Lâm Thị Phấn tiếp tục được đào tạo về nghiệp vụ tình báo. Rồi đến tháng 10/1962, bà nhận lệnh trở lại miền Nam.Chỉ mấy chữ ấy thôi, nhưng đằng sau là cả một cuộc chia lìa không dễ gì nói hết.Bởi lần trở lại này, bà không còn là người phụ nữ chỉ có thể mất đi sự an toàn của riêng mình nữa. Bà đã là một người mẹ. Con gái bà khi ấy mới khoảng hai tuổi.Có lẽ không cần tưởng tượng quá nhiều cũng đủ thấy sự giằng xé trong lòng người phụ nữ ấy.Bế con trong tay mà biết mình sắp phải đi. Biết chuyến đi này không có ngày về rõ ràng.Biết phía trước là miền Nam đang cuộn lên trong chiến tranh, nơi bà sẽ phải bước sâu vào những tầng rất gần với bộ máy đầu não của chính quyền Sài Gòn.Và bà vẫn đi. Một lần nữa. Nếu lần đầu bà bỏ lại sau lưng là nhà giàu, là danh phận, là nhung lụa, thì lần này, thứ bà bỏ lại là đứa con bé bỏng của mình.Từ đây, Lâm Thị Phấn bước vào giai đoạn căng thẳng nhất của đời hoạt động.Bà được giao phụ trách hoạt động tình báo trong đội ngũ đầu não cao cấp nhất của chính quyền Sài Gòn.Nói cách khác, bà phải sống ở nơi chỉ cần một ánh mắt nhìn lâu quá, một lời đáp chậm nửa nhịp, một mối quan hệ bị soi kỹ hơn thường lệ… là có thể đổ vỡ cả một mạng lưới.Những người làm công việc ấy không có quyền sống sơ hở. Họ phải nhớ rất nhiều, nhưng lại phải tỏ ra như không biết gì. Phải nghe rất kỹ, nhưng không được để lộ là mình đang nghe.Phải đi giữa những con người có quyền lực, có súng, có cả bộ máy an ninh sau lưng… mà vẫn giữ cho gương mặt mình bình thản như một người hoàn toàn vô can.Lâm Thị Phấn đã sống như thế trong nhiều năm.Những mối quan hệ phải gây dựng rất sâu. Những đầu mối phải giữ thật kín. Những tin tức phải đưa ra ngoài mà không để lộ dù chỉ một sơ hở nhỏ.Có lẽ cũng chính vì vậy mà giai đoạn này đời bà luôn như đi trên dây. Nguy hiểm hơn nữa là ở phía bên kia chiến tuyến, người em trai của bà lại đang làm việc cho chế độ Việt Nam Cộng hòa.Một người chị đi vào lòng địch vì cách mạng. Những người em lại đứng trong bộ máy của phía đối phương.Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ làm cuộc đời bà trở nên nghẹt thở. Và rồi, điều mà người làm tình báo sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra.Lâm Thị Phấn bị bắt.Không còn những cuộc gặp phải cười nói như không. Không còn những bước chân phải đi thật êm trong bóng tối. Từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ chuyển sang một trạng thái khác: căng cứng, im lặng và đầy đe dọa.Bởi một người phụ nữ hoạt động ở tầng rất gần trung tâm quyền lực, một khi đã rơi vào tay đối phương, thì điều chờ đợi phía sau không chỉ là nhà giam.Mà là nguy cơ cả mạng lưới bị chạm tới.Điều đáng nói là, đúng vào lúc tưởng như cánh cửa đã khép lại, số phận lại rẽ sang một hướng không ai ngờ tới.Người đứng ra cứu bà lại chính là em ruột. Đó là Lâm Văn Phiếu, khi ấy đang là Trung tá Không quân của chế độ Việt Nam Cộng hòa.Ông đi vận động để cứu chị ra khỏi tù. Và chưa dừng lại ở đó. Chính người em ấy đã dùng một chiếc trực thăng đưa chị mình sang Campuchia, mở cho bà một đường thoát giữa lúc ngặt nghèo nhất.Nghe đến đây, nhiều người dễ nghĩ đó chỉ có thể là một tình tiết điện ảnh. Nhưng chính vì là chuyện thật, nó mới ám ảnh.Giữa hai chiến tuyến, giữa một bên là chế độ mà mình đang phục vụ và một bên là người chị ruột đã chọn con đường khác, Lâm Văn Phiếu cuối cùng vẫn nghiêng về tình máu mủ.Còn Lâm Thị Phấn, sau những năm tháng sống giữa tầng sâu hiểm nguy của hoạt động tình báo, lại một lần nữa phải thoát đi trong lằn ranh mỏng đến nghẹt thở. Cuộc thoát thân ấy không chỉ cứu một con người. Nó còn cứu cả những gì bà đã gìn giữ trong im lặng suốt nhiều năm.Nhưng cái giá phải trả cũng rất đắt. Sau vụ đó, người em ruột của bà bị phía an ninh quân đội Việt Nam Cộng hòa ghép tội và cho giải ngũ.Còn Lâm Thị Phấn, từ Campuchia tìm đường trở lại miền Bắc. Tưởng như đó là một lần rời chiến trường để khép lại mọi thứ.Nhưng không.Bà vẫn còn trở lại. Vẫn tiếp tục đi qua những chiến dịch lớn. Vẫn tiếp tục trở về miền Nam hoạt động trong những thời khắc cam go nhất.Và rồi, đến mùa xuân năm 1975, sau mười lăm năm xa con, bà lại bước vào một khoảnh khắc khác của đời mình, khoảnh khắc gặp lại đứa con gái bé bỏng ngày nào trong một miền Nam vừa giải phóng.Đó là lúc “Người đẹp Tây Đô” đi hết một vòng rất dài của đời mình: từ nhà giàu, kho củi, lòng địch, nhà tù, trực thăng vượt biên… để rồi trở về trong một cuộc đoàn tụ muộn màng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn