HỒ SỸ ĐÀO (1951–1974) – NGƯỜI CON ĐỂ LẠI NỖI NHỚ CHO MẸ, NIỀM TỰ HÀO CHO QUÊ HƯƠNG
HỒ SỸ ĐÀO (1951–1974) – NGƯỜI CON ĐỂ LẠI NỖI NHỚ CHO MẸ, NIỀM TỰ HÀO CHO QUÊ
háng Bảy trở về, những nén hương lại được thành kính dâng lên tại Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Trong không gian lặng yên ấy, mỗi dòng tên được khắc trên bia đá đều gợi nhắc về một cuộc đời đã gửi lại tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Giữa những dòng tên thiêng liêng ấy có liệt sĩ Hồ Sỹ Đào, người con của quê hương Tân Mai đã anh dũng hy sinh khi mới 23 tuổi.
Hồ Sỹ Đào sinh năm 1951, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn chia cắt. Tuổi thơ của anh gắn với những năm tháng gian khó, còn tuổi trẻ lại hòa vào không khí sục sôi của cả dân tộc khi hàng triệu thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Đó là thế hệ luôn tin rằng, khi đất nước còn chiến tranh thì thanh niên không thể đứng ngoài cuộc.
Mang theo khát vọng góp sức mình cho độc lập, tự do của dân tộc, Hồ Sỹ Đào khoác lên mình màu áo người lính. Từ giây phút ấy, anh bước vào hành trình mà mỗi chặng đường đều đối mặt với gian lao, hiểm nguy và sự hy sinh luôn cận kề.
Năm 1974, chiến tranh vẫn diễn ra quyết liệt trên nhiều chiến trường. Mỗi người lính đều hiểu rằng ngày thống nhất đang đến gần, nhưng để đi đến thắng lợi cuối cùng, sẽ còn biết bao máu xương phải đổ xuống.
Giữa những tháng ngày ấy, Hồ Sỹ Đào đã anh dũng hy sinh.
Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sau lưng những ước mơ còn dang dở và nỗi nhớ khôn nguôi của gia đình.
Điều khiến câu chuyện về anh thêm xúc động là đến hôm nay, mẹ của liệt sĩ Hồ Sỹ Đào vẫn còn sống.
Thời gian có thể làm mái tóc mẹ bạc thêm, bước chân chậm hơn, nhưng tình yêu dành cho người con đã hy sinh thì chưa bao giờ vơi cạn. Hình bóng người con trai năm nào vẫn luôn hiện hữu trong trái tim của mẹ, như một phần ký ức thiêng liêng không gì có thể thay thế.
Sự hy sinh của Hồ Sỹ Đào không chỉ là niềm tự hào của gia đình mà còn là niềm tự hào của quê hương Tân Mai. Anh là đại diện cho lớp thanh niên Việt Nam đã dâng hiến tuổi xuân để đất nước có được mùa xuân hòa bình.
Hôm nay, khi quê hương từng ngày đổi mới, những con đường rộng mở, những ngôi trường khang trang, những khu dân cư ngày càng phát triển chính là minh chứng cho giá trị của hòa bình mà các thế hệ cha anh đã góp phần làm nên.
Tri ân liệt sĩ không chỉ là thắp một nén hương hay đặt một vòng hoa trước tượng đài.
Tri ân còn là sự quan tâm đối với những người mẹ, người cha, những gia đình liệt sĩ vẫn đang ngày ngày gìn giữ ký ức về người thân của mình. Đó cũng là trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc tiếp nối truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, nghĩa tình.
Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Hồ Sỹ Đào (1951–1974) – người con ưu tú của quê hương Tân Mai. Dẫu anh đã mãi nằm lại ở tuổi hai mươi ba, nhưng sự hy sinh cao cả của anh sẽ luôn được các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng, biết ơn và gìn giữ như một phần không thể thiếu trong lịch sử vẻ vang của quê hương.



