Bài viết

HỒ SỸ ĐÀO – NGƯỜI CON NẰM LẠI KHI QUÊ HƯƠNG CÒN ĐỢI CHỜ

HỒ SỸ ĐÀO – NGƯỜI CON NẰM LẠI KHI QUÊ HƯƠNG CÒN ĐỢI CHỜ

Nghệ An09/08/2026Phường Tân Mai (Đoàn phường Tân Mai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những sự hy sinh đã đi qua hơn nửa thế kỷ nhưng mỗi lần nhắc đến vẫn khiến người ta cảm nhận được nỗi đau rất gần. Liệt sĩ Hồ Sỹ Đào, sinh năm 1951, hy sinh năm 1974, là một trong những người con của quê hương Tân Mai đã ra đi trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Phía sau sự hy sinh của ông là một gia đình, là quê hương và là những người thân đã mang theo nỗi nhớ ấy qua nhiều năm tháng.

Năm 1974, chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Đất nước khi ấy đang đứng trước những bước ngoặt lớn nhưng cuộc chiến vẫn tiếp tục đặt ra những mất mát. Hồ Sỹ Đào đã không có cơ hội trở về để chứng kiến ngày đất nước thống nhất. Ông hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau những người thân yêu và một quê hương luôn chờ đợi ngày những người con trở về.

Điều đặc biệt trong câu chuyện của liệt sĩ Hồ Sỹ Đào là hình ảnh người mẹ của ông vẫn còn hiện diện trong cuộc sống hôm nay. Thời gian có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng tình mẫu tử dường như không chịu khuất phục trước thời gian. Một người mẹ đã đi qua bao nhiêu năm tháng để giữ lại ký ức về người con đã hy sinh. Đối với một người mẹ, con dù đã hy sinh bao lâu vẫn là người con của mình; một cái tên, một khuôn mặt, một kỷ niệm cũng có thể trở thành điều quý giá nhất để níu giữ.

Bởi vậy, việc phục chế hình ảnh liệt sĩ Hồ Sỹ Đào không chỉ có ý nghĩa với cộng đồng mà còn mang một giá trị rất riêng đối với gia đình. Khi khuôn mặt của người con được phục hồi từ một bức ảnh cũ, ký ức như được kéo lại gần hơn. Người mẹ có thể nhìn thấy khuôn mặt người con đã đi xa, thế hệ sau có thể biết rõ hơn về người ông, người chú hay người thân mà mình chỉ được nghe kể. Một bức ảnh vì thế không còn đơn thuần là hình ảnh, mà trở thành một phần của ký ức gia đình.

Đoàn phường Tân Mai đã phục chế hình ảnh liệt sĩ Hồ Sỹ Đào cùng các liệt sĩ của quê hương. Đó là một việc làm không ồn ào nhưng chứa đựng nhiều tình cảm. Bởi có những công việc không cần phải thật lớn lao mới có ý nghĩa. Chỉ cần giúp một gia đình giữ lại rõ hơn hình ảnh người thân đã hy sinh, giúp một thế hệ trẻ biết thêm về một người con của quê hương, như vậy đã là một cách tri ân rất đẹp.

Hôm nay, khi nhìn vào hình ảnh Hồ Sỹ Đào, chúng ta không chỉ nhìn thấy một người lính của năm 1974. Chúng ta nhìn thấy một người con của Tân Mai, một người từng có gia đình, có quê hương và có tuổi trẻ. Ông đã không trở về, nhưng quê hương vẫn đón ông trở về bằng ký ức, bằng hình ảnh và bằng lòng biết ơn.

Có những người con không thể trở về bằng bước chân, nhưng vẫn trở về bằng ký ức. Hồ Sỹ Đào là một người con như thế. Và chừng nào quê hương còn nhắc đến tên ông, chừng nào hình ảnh ông còn được gìn giữ, thì sự hy sinh ấy vẫn còn được tiếp nối trong lòng những thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HỒ SỸ ĐÀO – NGƯỜI CON NẰM LẠI KHI QUÊ HƯƠNG CÒN ĐỢI CHỜ | Câu chuyện thời hoa lửa