HỒ SỸ OANH (1950–1975) – ANH ĐI QUA CHIẾN TRANH, Ở LẠI TRONG KÝ ỨC QUÊ HƯƠNG
Mỗi sáng, khi những lá cờ Tổ quốc tung bay trước mỗi ngôi nhà trên quê hương Tân Mai, ít ai nghĩ rằng màu đỏ ấy đã được gìn giữ bằng máu của biết bao người đi trước.
Có những người trở về sau chiến tranh.
Có những người gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường.
Và cũng có những người như liệt sĩ Hồ Sỹ Oanh, mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi lăm.
Sinh năm 1950, anh lớn lên trong một giai đoạn đặc biệt của đất nước.
Đó là thời tuổi trẻ của cả một thế hệ gắn với hai chữ "Tổ quốc".
Khi nhiều người đang viết tiếp những ước mơ của riêng mình thì thế hệ của anh đã phải viết tiếp giấc mơ của dân tộc.
Không ai biết ngày anh rời quê hương, trong chiếc ba lô người lính có những gì.
Có thể chỉ là vài bộ quần áo.
Một cuốn sổ nhỏ.
Một tấm ảnh gia đình.
Hay đơn giản chỉ là lời dặn của cha mẹ trước lúc chia tay.
Nhưng chắc chắn có một điều anh luôn mang theo.
Đó là niềm tin Việt Nam sẽ có ngày thống nhất.
Năm 1975, chiến tranh đi đến những ngày cuối cùng.
Khắp các chiến trường, quân và dân ta đang tiến về phía trước bằng tất cả ý chí và quyết tâm.
Đó là thời khắc lịch sử.
Nhưng cũng là thời khắc có nhiều sự hy sinh nhất.
Hồ Sỹ Oanh đã ngã xuống trong chính năm đất nước chuẩn bị bước sang một trang sử mới.
Anh không kịp nhìn thấy ngày những đoàn quân tiến vào Sài Gòn.
Không kịp chứng kiến lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập.
Không kịp nghe bản tin đất nước thống nhất vang lên trên làn sóng phát thanh.
Nhưng trong chiến thắng ấy...
Có phần máu của anh.
Có tuổi xuân của anh.
Có cả một cuộc đời mà anh đã dành trọn cho Tổ quốc.
Ngày hôm nay, những người sinh ra trong hòa bình khó có thể hình dung hết giá trị của hai chữ độc lập.
Chúng ta quen với những con đường rộng mở.
Quen với những lớp học đầy tiếng cười.
Quen với những chuyến tàu vươn khơi trong bình yên.
Nhưng mỗi điều bình dị ấy đều được bắt đầu từ những điều không hề bình dị.
Đó là sự hy sinh của những người như Hồ Sỹ Oanh.
Có thể nhiều người trẻ chưa từng biết gương mặt anh.
Nhưng điều đó không có nghĩa là anh bị lãng quên.
Bởi tên anh vẫn được nhắc đến trong những ngày tri ân.
Được khắc trang trọng trên bia tưởng niệm.
Được kể lại trong những câu chuyện về truyền thống cách mạng của quê hương.
Và được gìn giữ trong lòng những người luôn biết rằng, để có hôm nay, đã có những người chấp nhận không có ngày mai cho riêng mình.
Một con người chỉ thực sự bất tử khi vẫn còn được nhớ đến.
Với quê hương Tân Mai, liệt sĩ Hồ Sỹ Oanh vẫn đang hiện diện như thế.
Không phải trong những trang sách dày.
Không phải bằng những lời ca ngợi lớn lao.
Mà trong mỗi nén hương thành kính, mỗi lá cờ đỏ tung bay, mỗi công trình được dựng xây và trong ý thức của thế hệ trẻ về trách nhiệm gìn giữ những điều cha anh đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.
Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Hồ Sỹ Oanh (1950–1975). Anh đã khép lại tuổi hai mươi lăm giữa những ngày lịch sử của dân tộc, nhưng tên anh sẽ mãi mở ra một lời nhắc nhở thiêng liêng với mỗi thế hệ hôm nay: Hòa bình không tự nhiên mà có, và lòng biết ơn cũng không bao giờ được phép phai nhạt.



