HỒ SỸ OANH – KHI QUÊ HƯƠNG GIỮ LẠI MỘT KHUÔN MẶT
HỒ SỸ OANH – KHI QUÊ HƯƠNG GIỮ LẠI MỘT KHUÔN MẶT
Có những người ra đi khi chiến tranh chưa kết thúc, để rồi cả cuộc đời sau đó của gia đình gắn với nỗi nhớ về một người không bao giờ trở lại. Liệt sĩ Hồ Sỹ Oanh, sinh năm 1950, hy sinh năm 1975, là một trong những người con của quê hương Tân Mai đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Ông nằm trong thế hệ đã dành những năm tháng tuổi trẻ cho đất nước và không có cơ hội trở về để sống những ngày hòa bình mà mình đã góp phần bảo vệ.
Năm 1975 là một dấu mốc đặc biệt trong lịch sử dân tộc, nhưng với một gia đình có người hy sinh trong năm ấy, đó không chỉ là một mốc lịch sử. Đó còn là năm mà một người thân mãi mãi không trở về. Đất nước bước vào thời kỳ hòa bình, nhưng niềm vui chung của dân tộc luôn có những khoảng lặng riêng của những gia đình mất đi người thân. Bởi chiến thắng của dân tộc được làm nên từ sự đóng góp của rất nhiều người, trong đó có những người đã hy sinh ngay trước thời khắc đất nước đi đến ngày thống nhất.
Hồ Sỹ Oanh là một trong những cái tên được quê hương lưu giữ trong ký ức ấy. Ông đã không thể nhìn thấy những đổi thay của đất nước sau chiến tranh, không thể trở về quê hương để chứng kiến những con đường mới, những mái nhà mới và những thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình. Nhưng chính sự thiếu vắng ấy khiến câu chuyện về ông càng cần được kể lại, bởi nếu không có những câu chuyện ấy, thế hệ sau rất dễ quên rằng hòa bình đã từng được đánh đổi bằng những mất mát như thế nào.
Trong hành trình tri ân, Đoàn phường Tân Mai đã phục chế hình ảnh liệt sĩ Hồ Sỹ Oanh cùng các liệt sĩ của quê hương. Một khuôn mặt được làm rõ hơn sau nhiều năm tháng không chỉ giúp gia đình có thêm một hình ảnh quý giá, mà còn giúp cộng đồng nhìn thấy rõ hơn một người con đã hy sinh. Có thể thời gian đã làm bức ảnh cũ mờ đi, nhưng lòng biết ơn không nên mờ theo thời gian.
Đối với thế hệ trẻ, một bức ảnh như thế có thể là điểm bắt đầu cho một câu chuyện lịch sử. Từ khuôn mặt của Hồ Sỹ Oanh, các em có thể biết rằng đã từng có một người con của Tân Mai ra đi trong chiến tranh, đã có một thế hệ không được sống đến ngày hòa bình trọn vẹn. Và từ đó, những khái niệm như “hy sinh”, “độc lập”, “hòa bình” không còn là những từ ngữ xa xôi, mà trở thành những giá trị gắn với những con người cụ thể.
Hồ Sỹ Oanh đã hy sinh, nhưng tên ông vẫn ở lại. Hình ảnh ông được quê hương phục chế, câu chuyện về ông được kể lại và sự hy sinh của ông được các thế hệ ghi nhớ. Đó là cách quê hương trả lời với thời gian: có thể chiến tranh đã lùi xa, có thể nhiều ký ức đã phai màu, nhưng những người đã hy sinh vì Tổ quốc thì không thể bị lãng quên.



