Cựu chiến binh

HỒ THỊ CÚC CỰU CHIẾN BINH

TP. Hồ Chí Minh02/07/2026Chi đoàn trường MN Sơn Ca (xã Long Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
HỒ THỊ CÚC CỰU CHIẾN BINH

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA "NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỎ VÀ KÝ ỨC TIẾP TẾ GIỮA RỪNG SÂU- HỒ THỊ CÚC"

---------------------------------------------

Trong một chuyến về nguồn, chúng tôi tình cờ và thật có duyên khi được gặp và trò chuyện với cô Hồ Thị Cúc (sinh năm 1960) – một người phụ nữ có nụ cười hiền hậu và giọng nói chậm rãi, chân chất. Ẩn sau vẻ ngoài giản dị ấy là cả một tuổi thơ gắn liền với chiến tranh, với những năm tháng gian khổ nhưng đầy lòng dũng cảm và tinh thần cách mạng. Câu chuyện cuộc đời cô không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho truyền thống cách mạng của những gia đình “ba đời giữ nước” trên mảnh đất Bà Rịa – Vũng Tàu anh hùng.

Cô Cúc sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước và tham gia kháng chiến từ nhiều thế hệ. Bà nội cô là cụ Đặng Thị Ngọc, người đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Cha cô, ông Hồ Văn Thảo (tự Vũ), là một liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc kháng chiến vì độc lập dân tộc. Mẹ cô, bà Nguyễn Thị Dưa, cũng là một thương binh, dành cả tuổi trẻ của mình cho cách mạng. Có thể nói, ngay từ khi sinh ra, cô đã lớn lên trong một gia đình mà lý tưởng yêu nước và tinh thần cách mạng đã trở thành lẽ sống.

Ngay từ khi mẹ mang thai cô, cha cô đã vào rừng tham gia kháng chiến. Khi mới 2–3 tuổi, cô đã theo mẹ đi bộ xuyên rừng để thăm cha trong căn cứ. Sau này, hai người em trai của cô cũng được sinh ra trong rừng, giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt. Cha cô trực tiếp tham gia nhiều trận đánh trong rừng và quyết tâm bám trụ chiến trường, không rời đơn vị để đi an dưỡng. Những ký ức về rừng sâu, về những con đường mòn, về những lần theo mẹ vào căn cứ đã trở thành một phần tuổi thơ không thể quên của cô.

Từ năm 9 đến 12 tuổi, cô Cúc đã trở thành một “giao liên nhỏ” tham gia công tác tiếp tế cho lực lượng kháng chiến. Cô kể rằng lính địch thường ít chú ý và kiểm tra trẻ em, vì vậy cô cùng bà ngoại và cậu ruột đã lợi dụng điều đó để vận chuyển thuốc men, thư từ và giấy tờ liên lạc vào rừng. Những tài liệu quan trọng thường được giấu trong lai áo, ống quần, còn gạo và thực phẩm thì được ngụy trang cẩn thận trong các giỏ hàng. Dù còn nhỏ tuổi, cô đã nhiều lần đi qua các trạm kiểm soát mà không bị phát hiện. Cô lặng lẽ làm công việc của mình, chuyển từng gói thuốc, từng bọc gạo vào rừng cho cha và các chú bộ đội. Đó là những việc làm thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng đối với lực lượng kháng chiến lúc bấy giờ.

Chiến tranh không chỉ là những chuyến đi tiếp tế mà còn là những mất mát và hy sinh. Cha cô hy sinh khi cô còn nhỏ, để lại mẹ một mình tảo tần nuôi ba chị em trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Nhà cửa nhiều lần bị đốt phá, gia đình phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất, thiếu ăn thiếu mặc. Vì hoàn cảnh chiến tranh và cuộc sống quá nghèo khó, cô và hai người em trai đều không có cơ hội được đi học. Cho đến tận bây giờ, việc không biết chữ vẫn là một nỗi buồn và khoảng lặng trong cuộc đời cô mỗi khi nhắc lại quá khứ.

Sau ngày đất nước thống nhất, cô kết hôn với chú Phạm Thanh Lập (tự Lộc), cũng là một người lính từng làm y tá trong rừng và sau này trở thành thương binh. Sau khi hòa bình lập lại, chú từng giữ chức vụ Trưởng Công an xã trước khi nghỉ hưu. Hai vợ chồng cùng trải qua chiến tranh, cùng hiểu và chia sẻ những mất mát, nên cuộc sống gia đình tuy không giàu có nhưng luôn đầm ấm, nghĩa tình.

Giờ đây, khi đã ngoài 60 tuổi, cô Cúc đang sống những ngày tháng bình yên bên gia đình tại quê nhà Đất Đỏ. Cuộc sống hiện tại của cô đã ổn định, con cháu đầy đủ, gia đình yên ấm. Cô chia sẻ rằng Nhà nước luôn quan tâm đến các gia đình có công với cách mạng, thường xuyên tổ chức họp mặt, thăm hỏi và cho đi tham quan nhiều nơi. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng tiếp tế giữa rừng sâu, về người cha liệt sĩ, về tuổi thơ gian khổ vẫn luôn in đậm trong tâm trí cô. Tình yêu quê hương, niềm tự hào về truyền thống gia đình cách mạng vẫn luôn cháy mãi trong lòng người con gái Đất Đỏ năm nào

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HỒ THỊ CÚC CỰU CHIẾN BINH | Câu chuyện thời hoa lửa