Bài viết

Hồ Thị Cúc – Một cái tên không bị lãng quên

Con người có thể mất đi, nhưng những giá trị họ để lại có thể sống mãi nếu thế hệ sau biết ghi nhớ, kể lại và trân trọng lịch sử.

Quảng Trị17/09/2026Xã Hoa Lộc (Xã Hoa Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồ Thị Cúc là một trong mười cô gái của Tiểu đội 4, Đại đội 552 thanh niên xung phong hy sinh tại Ngã ba Đồng Lộc. Trong ký ức về mười cô gái, mỗi người đều có một cuộc đời riêng, một tính cách riêng, một gia đình đang chờ đợi.

Sau ngày mười cô gái hy sinh, những người ở lại không muốn ký ức về họ bị chìm vào thời gian. Những kỷ vật được giữ gìn, những câu chuyện được kể lại. Trong đó có những kỷ vật gắn với Hồ Thị Cúc và những đồng đội của chị.

Nhà thơ Yến Thanh, người từng có thời gian gắn bó với Đồng Lộc, đã viết bài thơ “Cúc ơi!” như một lời gọi người đồng đội đã nằm lại. Bài thơ trở thành một phần ký ức của khu di tích. Những người từng sống và chiến đấu cùng các cô gái kể lại rằng mỗi năm đến dịp giỗ, câu chuyện về họ lại được nhắc đến.

Có thể chiến tranh đã lùi xa hàng chục năm, nhưng tên Hồ Thị Cúc vẫn được gọi. Không phải vì chị là một người nổi tiếng khi còn sống, mà bởi sự hy sinh của chị và chín đồng đội đã trở thành một phần ký ức chung của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn