Cựu Thanh niên xung phong

Hồ Thị Cúc: Người Tiểu Đội Phó Tận Tụy Và Nỗi Đau "Cúc Ơi!"

Hồ Thị Cúc: Người Tiểu Đội Phó Tận Tụy Và Nỗi Đau "Cúc Ơi!"

Điện Biên13/04/2026Đoàn xã Sín Thầu (Đoàn xã Sín Thầu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hồ Thị Cúc: Người Tiểu Đội Phó Tận Tụy Và Nỗi Đau "Cúc Ơi!"

Trong số 10 đóa hoa bất tử tại Ngã ba Đồng Lộc, Hồ Thị Cúc là người có số phận riêng đầy nghị lực và một sự hy sinh khiến hàng triệu trái tim Việt Nam phải thắt lại mỗi khi nhắc về.

1. Tuổi thơ nhọc nhằn và ý chí kiên cường

Hồ Thị Cúc sinh năm 1944 tại xã Sơn Bằng, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh. Khác với nhiều đồng đội, Cúc có một tuổi thơ rất vất vả: mồ côi cha từ nhỏ, mẹ đi bước nữa, chị sống trong sự đùm bọc của bà nội và chú dì.

Chính hoàn cảnh khó khăn đã rèn luyện cho chị đức tính lầm lì, chịu khó và lòng thương người sâu sắc. Năm 1965, chị gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, mang theo khát vọng cống hiến của tuổi trẻ để góp phần giải phóng quê hương.

2. Người Tiểu đội phó gương mẫu

Tại Tiểu đội 4 (Đại đội 552), Hồ Thị Cúc được tin tưởng giao chức vụ Tiểu đội phó, là cánh tay phải đắc lực của Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần.

  • Trong công việc: Chị luôn nhận về mình những phần việc nặng nhọc nhất, không ngại hiểm nguy khi đi cắm tiêu đo bom nổ chậm.

  • Trong cuộc sống: Chị như một người chị hiền lành, ít nói nhưng luôn chăm sóc chu đáo cho các em trong tiểu đội từ manh áo đến bữa cơm giữa chiến trường khói lửa.

  • 3. Cuộc tìm kiếm đẫm nước mắt

    Chiều ngày 24/7/1968, sau trận bom oan nghiệt, 9 đồng đội của chị đã lần lượt được tìm thấy ngay trong đêm. Nhưng riêng Hồ Thị Cúc, vì căn hầm bị sập sâu và đất đá vùi lấp quá nặng, đồng đội đã đào bới suốt 2 ngày đêm vẫn không thấy chị.

    Trong nỗi đau xót tột cùng, đồng chí Yến (cán bộ kỹ thuật giao thông) đã viết nên bài thơ "Cúc ơi!" nghẹn ngào:

    "Tiểu đội đã về xếp một hàng ngang Cúc ơi! Em ở đâu không về tập hợp? Chín bạn quây quần ăn rau tập tàng Tay quấy quá chờ cơm em dọn... ...Về với anh em, Cúc ơi!"

    Đến ngày thứ 3, thi thể của chị mới được tìm thấy trong tư thế ngồi bó gối dưới hầm sâu, tay vẫn cầm chiếc cuốc đã gãy cán. Chị đã hy sinh trong tư thế đang làm việc, đang bảo vệ mạch máu giao thông cho Tổ quốc.

    4. Sự bất tử trong lòng dân tộc

    Sự hy sinh của Hồ Thị Cúc cùng 9 cô gái Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.

    • Vinh danh: Chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

  • Di sản: Câu chuyện về chị và bài thơ "Cúc ơi!" đã trở thành một phần di sản văn hóa, tâm linh tại Ngã ba Đồng Lộc, nhắc nhở thế hệ trẻ về cái giá của hòa bình.

  • Nếu Võ Thị Tần là linh hồn chỉ huy thì Hồ Thị Cúc chính là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ. Hai người chị lớn ấy đã cùng các em của mình hóa thân vào đất mẹ, để lại mùa xuân vĩnh cửu cho vùng đất Hà Tĩnh kiên cường.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn