Cựu chiến binh

HỒ THIỆN CỰU CHIẾN BINH

TP. Hồ Chí Minh13/06/2026Chi Đoàn ấp Phước Bình (Xã Long Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
HỒ THIỆN CỰU CHIẾN BINH

Trên mảnh đất quê ven biển vốn yên bình, người dân nơi đây vẫn luôn nhắc đến một cái tên bằng tất cả sự trân trọng – Hồ Thiện. Nay ông đã ngoài bảy mươi, dáng người gầy gò, mái tóc bạc theo năm tháng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường như thuở nào. Hiện nay, ông đang sinh sống tại ấp Phước Bình, xã Long Hải, nơi từng con sóng biển ngày ngày vọng về như nhắc nhớ một thời hoa lửa không thể nào quên.

Ông chậm rãi kể lại những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ. Khi tiếng súng giặc còn vang vọng khắp xóm làng, chàng thanh niên Hồ Thiện vừa tròn đôi mươi đã tình nguyện gia nhập đội du kích địa phương. Chỉ một năm sau, ông được giao trọng trách đội trưởng du kích, dẫn dắt mười bốn con người khác, trong đó có những người còn chưa kịp rời xa tuổi học trò, chiếc áo nâu sờn vẫn còn in dấu thời gian.

Họ chiến đấu bằng tất cả những gì có trong tay:

– Một chiếc mác bỏ quên ngoài rẫy,

– Những khẩu súng đã cũ,

– Những chiếc bẫy tre được dựng lên trong đêm tối,

– Và hơn hết, bằng lòng yêu nước cháy bỏng, sẵn sàng hy sinh vì quê hương.

Những ngày ấy, giặc càn quét dữ dội, lùng sục từng ngóc ngách. Đội du kích của ông chống trả quyết liệt.

Giặc càn phía trước, địch lùng phía sau; khi chúng tràn vào làng, ta rút xuống địa đạo; lúc địch sơ hở, ta bắn tỉa, tập kích từ nhiều hướng theo chiến lược đã định.

Giặc càng càn, quân ta càng đánh càng hăng. Giặc càng phá địa đạo, quân mình càng khiến chúng hoang mang, khiếp sợ.

Ông trầm giọng:

“Địch chết nhiều… nhưng quân ta cũng hy sinh nhiều lắm, các cháu ạ.”

🌺 Thời hoa lửa – người ta gọi như vậy, bởi đó là thời mà mỗi người trẻ tựa như những bông phượng đỏ, nở rực giữa khói bom, sẵn sàng bùng cháy để thắp sáng quê hương, đất nước.

Hòa bình lập lại. Những người còn sống trở về địa phương, tiếp tục cuộc đời bình dị sau những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Có người từng hỏi ông:

“Ông ơi, lúc ra trận, ông có sợ không?”

Ông mỉm cười hiền hậu, chậm rãi đáp:

“Sợ chứ con… nhưng ai cũng có thứ phải giữ.

Người lính thì giữ đất, giữ làng.

Còn người hôm nay, chỉ cần giữ cho trái tim mình luôn biết ơn – thế là đủ.”

Hoa đỏ – như chính tuổi trẻ của ông và biết bao thế hệ người Việt Nam – đã từng rực cháy vì Tổ quốc.

✨ Câu chuyện về cựu chiến binh, đội trưởng du kích Hồ Thiện là lời nhắc nhở rằng:

Lịch sử không chỉ nằm trên trang sách, mà còn sống trong từng con người đã chiến đấu, đã hy sinh và lặng lẽ gìn giữ quê hương bằng cả cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn