Hồ Tùng Mậu – Người học trò trung kiên của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Trong lịch sử cách mạng Việt Nam đầu thế kỷ XX, bên cạnh những tên tuổi lớn đã trở thành biểu tượng của dân tộc, vẫn có những con người lặng lẽ cống hiến, bền bỉ hoạt động trong gian khó, góp phần đặt nền móng cho sự ra đời của Đảng và chính quyền cách mạng. Hồ Tùng Mậu là một trong những người như thế – một nhà yêu nước tiền bối, người học trò xuất sắc và cộng sự trung thành của Hồ Chí Minh.
Trong lịch sử cách mạng Việt Nam đầu thế kỷ XX, bên cạnh những tên tuổi lớn đã trở thành biểu tượng của dân tộc, vẫn có những con người lặng lẽ cống hiến, bền bỉ hoạt động trong gian khó, góp phần đặt nền móng cho sự ra đời của Đảng và chính quyền cách mạng. Hồ Tùng Mậu là một trong những người như thế – một nhà yêu nước tiền bối, người học trò xuất sắc và cộng sự trung thành của Hồ Chí Minh.
Ông sinh năm 1896 tại làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An – mảnh đất giàu truyền thống hiếu học và yêu nước. Tên khai sinh của ông là Hồ Bá Cự. Lớn lên trong bối cảnh đất nước chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, chứng kiến cảnh nhân dân lầm than, ngay từ tuổi thiếu niên, ông đã sớm nuôi dưỡng chí hướng cứu nước.
Thuở trẻ, Hồ Bá Cự tiếp xúc với nhiều phong trào yêu nước đương thời. Ông từng tham gia phong trào Đông Du, rồi sang Trung Quốc tìm đường hoạt động cách mạng. Chính tại đây, ông có cơ duyên gặp Nguyễn Ái Quốc – người sau này trở thành Chủ tịch Hồ Chí Minh. Cuộc gặp gỡ ấy đã thay đổi toàn bộ con đường đời của ông.
Ở Quảng Châu những năm 1920, trong không khí sôi động của phong trào cách mạng châu Á, Hồ Tùng Mậu trở thành một trong những hạt nhân tích cực tham gia các tổ chức cách mạng do Nguyễn Ái Quốc sáng lập. Ông là thành viên quan trọng của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên – tổ chức tiền thân của Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong các lớp huấn luyện chính trị do Nguyễn Ái Quốc trực tiếp giảng dạy, ông là người học trò cần mẫn, sâu sắc và trung thành.
Không chỉ học tập lý luận, Hồ Tùng Mậu còn trực tiếp tham gia công tác tổ chức, xây dựng cơ sở, truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin vào Việt Nam. Ông là người được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng trong việc kết nối phong trào cách mạng trong nước với hoạt động ở nước ngoài. Những năm ấy, việc hoạt động cách mạng đồng nghĩa với việc đối diện thường xuyên với tù đày, tra tấn, thậm chí cái chết. Nhưng với Hồ Tùng Mậu, đó là con đường đã chọn và không bao giờ lùi bước.
Năm 1929–1930, khi phong trào cộng sản ở Việt Nam phát triển mạnh mẽ, yêu cầu thống nhất các tổ chức cộng sản trở nên cấp thiết. Dưới sự chủ trì của Nguyễn Ái Quốc, Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản được tổ chức đầu năm 1930 tại Hồng Kông, dẫn tới sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam. Hồ Tùng Mậu là một trong những cán bộ tích cực góp phần vào tiến trình chuẩn bị và tổ chức lực lượng cho sự kiện lịch sử này.
Sau khi Đảng ra đời, phong trào cách mạng trong nước dâng cao với đỉnh cao là Xô viết Nghệ – Tĩnh 1930–1931. Thực dân Pháp đàn áp khốc liệt, nhiều cán bộ bị bắt, trong đó có Hồ Tùng Mậu. Ông bị giam cầm, tra khảo dã man trong các nhà tù của địch. Những năm tháng lao tù không làm ông nao núng. Trái lại, đó là trường học cách mạng, nơi ông tiếp tục rèn luyện ý chí và niềm tin.
Ra tù, ông tiếp tục hoạt động bí mật. Cuộc đời Hồ Tùng Mậu là chuỗi ngày di chuyển, ẩn náu, gây dựng cơ sở, huấn luyện cán bộ. Ông không phải người của những diễn đàn lớn hay những bài diễn thuyết hùng hồn, mà là người âm thầm tổ chức, kết nối, củng cố phong trào. Sự bền bỉ và kỷ luật của ông được đồng chí, đồng đội tin tưởng.
Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời. Chính quyền cách mạng còn non trẻ, phải đối mặt với vô vàn khó khăn: thù trong giặc ngoài, nạn đói, nạn dốt, tài chính kiệt quệ. Trong bối cảnh ấy, Hồ Tùng Mậu được giao nhiều trọng trách trong bộ máy chính quyền và các tổ chức quần chúng.
Ông tham gia công tác hành chính, tổ chức và xây dựng chính quyền cách mạng ở địa phương, đặc biệt tại khu vực miền Trung. Ở đâu, ông cũng giữ phong cách làm việc cẩn trọng, nguyên tắc nhưng gần gũi với quần chúng. Ông quan niệm rằng, chính quyền cách mạng phải thực sự là của dân, do dân và vì dân; cán bộ phải là người đầy tớ trung thành của nhân dân.
Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta cuối năm 1946, cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ. Hồ Tùng Mậu tiếp tục đảm nhiệm những nhiệm vụ quan trọng trong vùng tự do, vừa tổ chức sản xuất, vừa xây dựng chính quyền kháng chiến. Ông luôn nhắc nhở cán bộ phải giữ vững kỷ luật, chống quan liêu, tham ô, lãng phí – những căn bệnh có thể làm suy yếu chính quyền cách mạng từ bên trong.
Trong suốt cuộc đời hoạt động, Hồ Tùng Mậu giữ mối quan hệ gắn bó sâu sắc với Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ông không chỉ là đồng chí mà còn là học trò trung thành. Ông học ở Bác phong cách giản dị, tinh thần đặt lợi ích dân tộc lên trên hết, và đặc biệt là sự kiên định về lý tưởng. Với ông, trung thành với Đảng cũng chính là trung thành với nhân dân.
Năm 1951, khi cuộc kháng chiến chống Pháp đang ở giai đoạn quyết liệt, Hồ Tùng Mậu qua đời. Sự ra đi của ông là tổn thất lớn đối với phong trào cách mạng. Tuy nhiên, những đóng góp của ông đã hòa vào dòng chảy chung của lịch sử, trở thành một phần nền tảng vững chắc của Đảng và Nhà nước.
Điều làm nên giá trị của Hồ Tùng Mậu không chỉ là những chức vụ ông từng đảm nhiệm, mà chính là tinh thần tận tụy và bền bỉ. Ông thuộc lớp những người cách mạng tiền bối đã đặt viên gạch đầu tiên cho ngôi nhà cách mạng Việt Nam. Họ chấp nhận hy sinh tuổi trẻ, gia đình, thậm chí cả cuộc đời riêng tư để theo đuổi lý tưởng độc lập, tự do cho dân tộc.
Ngày nay, tên tuổi Hồ Tùng Mậu được đặt cho nhiều con đường, trường học ở nhiều địa phương. Nhưng hơn cả một cái tên, ông là biểu tượng của sự trung kiên, của lòng tin không lay chuyển vào con đường cách mạng đã chọn.
Cuộc đời ông là minh chứng cho một chân lý giản dị: cách mạng không chỉ được làm nên bởi những khoảnh khắc vĩ đại, mà còn bởi sự âm thầm, kiên trì của biết bao con người. Hồ Tùng Mậu đã sống như thế – lặng lẽ, tận tụy và trọn vẹn với lý tưởng.
Và mỗi khi nhắc tới những người đặt nền móng cho Đảng, cho chính quyền cách mạng Việt Nam, chúng ta không thể quên người học trò trung thành ấy – Hồ Tùng Mậu, người đã dành trọn cuộc đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.


