Hồ Văn Hiển
Trong ký ức của những người lính Trung đoàn 96 năm xưa, chiến thắng Đak Pơ (Gia Lai) ngày 24-6-1954 là một mốc son chói lọi khi quân ta tiêu diệt và bắt sống gần 2.000 tên Pháp, thu giữ hàng trăm xe cơ giới và đại bác. Nhưng với cụ Hiển, trận đánh oanh liệt đó còn gắn liền với một bước ngoặt nghiệt ngã: cụ bị thương nặng và bị địch bắt đày ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo.
Những năm tháng sống trong xà lim biệt giam, chịu đủ đòn roi tra tấn của kẻ thù, cụ Hiển và các bạn tù vẫn giữ vẹn nguyên ý chí quật cường. Ổ sắt hay xiềng xích của kẻ thù bất lực trước những linh hồn bất tử. Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng năm 1975, bước ra khỏi cửa ngục Côn Đảo, cụ trở về đoàn tụ với gia đình tại quê nhà Bình Định.
Thế nhưng, đôi chân người chiến sĩ ấy chưa kịp nghỉ ngơi. Nghe tiếng gọi của vùng đất Tây Nguyên đang bộn bề gian khó sau cuộc chiến, cụ lại vội vã ngược ngàn lên Gia Lai - Kon Tum nhận công tác. Cụ bước vào một cuộc vật lộn mới cam go không kém thời hoa lửa: cùng đồng bào các dân tộc chiến thắng đói nghèo, lạc hậu để xây dựng quê hương giàu mạnh.
Đến khi mái đầu đã bạc, nhận quyết định nghỉ hưu, cụ lại tiếp tục vác tù và hàng tổng, làm Chi hội trưởng Cựu chiến binh rồi Trưởng ban Tù chính trị phường. Tấm Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng chính là sự ghi nhận cao quý cho một cuộc đời sinh ra là để cống hiến, để phụng sự cho đến hơi thở cuối cùng.



