Bài viết

Hồ Văn Xôn lớn lên giữa núi rừng biên giới, nơi cuộc sống lam lũ sớm hun đúc tinh thần chịu đựng, bền gan.

Quảng Ngãi09/01/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1938, tại Kỳ Neh – La Lay, Hồ Văn Xôn lớn lên giữa núi rừng biên giới, nơi cuộc sống lam lũ sớm hun đúc tinh thần chịu đựng, bền gan. Khi đất nước bước vào giai đoạn khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông đã chọn dấn thân, đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên sự an nguy của bản thân.

Năm 1962, ông tham gia cách mạng, công tác tại đơn vị C10, Đoàn Bảo đảm chiến trường, Quân khu 4. Đó là lực lượng giữ vai trò sống còn nơi hậu cần – vận tải, nơi mỗi chuyến hàng, mỗi tuyến đường thông suốt đều quyết định sự thành bại của những trận đánh ở tiền tuyến. Suốt 9 năm (1962 – 1971), cuộc đời ông gắn liền với những cung đường Trường Sơn mưa nắng, với rừng sâu, suối dữ và bom đạn rình rập từng bước chân.

Công việc của ông Hồ Văn Xôn thầm lặng nhưng vô cùng hiểm nguy: gùi hàng, tải đạn, mở đường, sửa đường sau bom, bảo đảm mạch máu giao thông không bị đứt gãy. Có những đêm hành quân không ánh trăng, chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể đổi bằng tính mạng. Có những ngày bom dội trắng rừng, đất đá vùi lấp lối đi, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, quyết thông đường cho kịp giờ chiến dịch.

Gian khổ là thế, nhưng trong ông chưa bao giờ vơi đi niềm tin vào thắng lợi cuối cùng. Sốt rét rừng, đói khát, thiếu thốn đè nặng lên thân thể, song ý chí người chiến sĩ C10 vẫn vững như đá núi. Với ông, hoàn thành nhiệm vụ là mệnh lệnh từ trái tim, là lời thề son sắt với Đảng và Nhân dân.

Năm 1971, ông hoàn thành nhiệm vụ, rời tuyến lửa khi cuộc kháng chiến đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Tuổi xuân của ông đã gửi lại giữa Trường Sơn đại ngàn, nơi mỗi tấc đất thấm đẫm mồ hôi và sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính bảo đảm chiến trường.

Hôm nay, nhắc đến Hồ Văn Xôn, quê hương Kỳ Neh – La Lay nhắc đến một người chiến sĩ bình dị mà kiên cường. Câu chuyện đời ông là minh chứng sâu sắc cho chân lý: chiến thắng của dân tộc được làm nên không chỉ từ những trận đánh vang dội, mà còn từ những con người âm thầm giữ vững hậu phương cho tiền tuyến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn