Hoa ban nở giữa đại ngàn Mường Típ
Mường Típ
Hoa ban nở giữa đại ngàn Mường Típ
Tháng Ba lại về trên miền biên viễn Mường Típ. Những cơn gió xuân mang theo hương thơm dìu dịu của hoa ban len lỏi qua từng mái nhà sàn, theo các triền núi phủ trắng sắc hoa. Buổi sớm, khi màn sương còn giăng kín các khe núi, tiếng gà gáy vọng từ đầu bản hòa cùng tiếng suối róc rách tạo nên bản hòa ca bình yên của vùng đất nơi phên dậu Tổ quốc.
Ở bản Huồi Cọ, Lầu Bá Vừ – Bí thư Chi đoàn mới ngoài hai mươi lăm tuổi – đã có mặt từ rất sớm tại Nhà văn hóa bản. Chiếc áo xanh thanh niên đã bạc màu vì những lần tham gia tình nguyện vẫn được anh mặc chỉnh tề. Trên tay là cuốn sổ nhỏ ghi kín kế hoạch mở tuyến đường nội bản dẫn vào khu sản xuất.
Con đường ấy chỉ dài hơn một cây số nhưng đã là mong ước của người dân suốt nhiều năm. Mùa nắng, bụi đỏ phủ kín quần áo. Mùa mưa, đất nhão thành bùn, người già không dám đi, trẻ em đến trường nhiều hôm ngã lấm lem. Mỗi mùa thu hoạch, bà con phải gùi từng bao lúa, bao ngô trên lưng, vượt qua con dốc đá trơn trượt.
Khi tiếng kẻng vang lên, từng đoàn người từ khắp các nếp nhà sàn lần lượt tập trung. Không chỉ có đoàn viên thanh niên mà còn có các bác cựu chiến binh, hội phụ nữ, người cao tuổi và cả những em học sinh vừa được nghỉ cuối tuần. Mỗi người mang theo một dụng cụ lao động: người cầm cuốc, người xẻng, người phát cỏ, người vác xà beng. Ai cũng hiểu rằng con đường hôm nay sẽ mở ra một tương lai thuận lợi hơn cho bản làng.
Già làng Lò Văn Chăn chống gậy bước đến, nhìn khung cảnh nhộn nhịp rồi chậm rãi nói:
"Ngày xưa, cha ông chúng ta mở bản bằng đôi bàn tay trắng. Hôm nay, các con mở đường bằng sức trẻ. Con đường này không chỉ nối nương rẫy mà còn nối niềm tin của bà con."
Lời nói giản dị ấy khiến ai nấy càng thêm quyết tâm.
Công việc bắt đầu khi mặt trời vừa nhô khỏi dãy núi. Những nhát cuốc đầu tiên bổ xuống nền đất cứng. Tiếng cuốc, tiếng xẻng hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng. Các chị em phụ nữ tranh thủ nấu cơm lam, nướng cá suối, chuẩn bị những nồi canh rau rừng để phục vụ mọi người. Người già thì đan những chiếc gùi tre mới, còn lũ trẻ chạy quanh nhặt đá, gom cành cây thành từng đống nhỏ.
Đến giữa trưa, nắng bắt đầu gay gắt. Mồ hôi ai cũng thấm đẫm lưng áo, nhưng không một lời than vãn. Mỗi khi có người mệt, người khác lại thay vào. Có những đoạn đá lớn phải cả chục người cùng hợp sức mới di chuyển được. Tiếng hô "Một... hai... ba!" vang vọng giữa núi rừng, như tiếp thêm sức mạnh cho tất cả.
Đúng lúc ấy, những đám mây đen kéo đến. Một cơn mưa rừng bất chợt trút xuống. Đất trở nên trơn trượt, nhiều người định nghỉ vì sợ nguy hiểm. Nhưng nhìn đoạn đường còn dang dở, Lầu Bá Vừ động viên:
"Chúng ta nghỉ một lát để đảm bảo an toàn. Khi mưa ngớt sẽ làm tiếp. Hôm nay khó khăn một chút nhưng mai này bà con sẽ đỡ vất vả hàng chục năm."
Không ai phản đối. Họ quây quần dưới mái lán tạm, cùng ăn cơm lam, uống bát nước lá rừng nóng hổi. Những câu chuyện về mùa màng, về con cháu học hành, về ước mơ xây dựng quê hương cứ thế nối dài.
Chiều muộn, cơn mưa dứt hẳn. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua màn sương, phủ lên triền núi một màu vàng óng. Mọi người lại bắt tay vào công việc với tinh thần hăng hái hơn trước.
Khi nhát cuốc cuối cùng hoàn thành, một con đường đất rộng rãi đã hiện ra trước mắt. Tuy chưa phải là con đường bê tông khang trang, nhưng đủ để xe máy, xe chở nông sản đi lại thuận tiện. Những tiếng vỗ tay vang lên khắp bản.
Một cụ bà gần tám mươi tuổi bước chậm trên con đường mới, đôi mắt rưng rưng:
"Cả đời tôi chỉ mong có ngày này. Sau này con cháu không còn phải gùi từng bao lúa qua con dốc ấy nữa."
Nghe vậy, nhiều đoàn viên lặng người. Họ nhận ra rằng những giọt mồ hôi hôm nay đã đổi lấy niềm vui rất đỗi giản dị của người dân.
Vài tháng sau, tuyến đường được Nhà nước hỗ trợ bê tông hóa. Xe thu mua nông sản vào tận bản. Những chuyến hàng đầu tiên chở ngô, sắn, chè và dược liệu của bà con xuống chợ thuận lợi hơn. Trẻ em đến trường không còn lấm lem bùn đất mỗi mùa mưa. Khách đến Mường Típ cũng nhiều hơn, thích thú trước những nếp nhà sàn, điệu khắp, tiếng khèn và sự chân tình của đồng bào nơi đây.
Trong buổi sinh hoạt Chi đoàn cuối năm, Lầu Bá Vừ nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trước Nhà văn hóa bản rồi mỉm cười. Anh hiểu rằng "thời hoa lửa" không chỉ là những năm tháng chiến tranh hào hùng của cha ông, mà còn là ngọn lửa cống hiến đang cháy trong trái tim tuổi trẻ hôm nay. Ngọn lửa ấy được thắp lên từ những việc làm bình dị: mở một con đường, giúp một hộ nghèo, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và chung tay xây dựng bản làng ngày càng giàu đẹp.
Hoa ban vẫn nở trắng mỗi độ tháng Ba. Giữa đại ngàn Mường Típ, sắc trắng tinh khôi ấy như nhắc nhở mỗi người rằng tuổi trẻ chỉ thật sự rực rỡ khi biết sống vì cộng đồng. Có những bông hoa không mọc trên cành, mà nở từ những bàn tay lao động, từ tinh thần đoàn kết và từ tình yêu tha thiết dành cho quê hương nơi biên cương Tổ quốc.



