Bài viết

Hoà bình (1)

Hoà bình

Quảng Ninh25/06/2026Lê Bích Hằng- 11A2 (Trường THPT Minh Hà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đề bài: Em hiểu thế nào là hòa bình

Bài làm

"Giờ con hiểu độc lập là gì rồi

​ Là máu xương, mất mát của bao người ​

Từng địa danh gắn anh hùng ngã xuống

​ Giành độc lập cho đời ngày hôm nay"

​Những vần thơ giản dị của Bilo như một hồi chuông thức tỉnh, lay động tâm khảm của những người trẻ đang được hít thở bầu không khí thanh tân của thái bình. Chúng ta – thế hệ sinh ra trong nhung lụa của tự do – đôi khi vẫn định nghĩa hòa bình bằng những gam màu diễm lệ của hiện tại mà quên mất cái nền xám lạnh của quá khứ. Nhưng có lẽ, ta cần phải dừng lại một nhịp trước khi phủ lên nỗi đau ấy một lớp son chữ. Bởi lẽ, dù trí tưởng tượng có phong phú đến đâu, hầu bao ngôn từ dẫu có lớn đến mấy cũng không thể chứa đựng hết một thời máu đổ thịt rơi, nơi mà mỗi tấc đất ta đang đứng hôm nay đều có thể là nơi yên nghỉ của những nấm mồ viễn xứ chưa một lần được người thân trở về thắp hương. Với tôi, hòa bình không đơn thuần là sự im lặng của đạn bom; nó là một thực thể được tạc nên từ lửa, được nuôi dưỡng bằng nước mắt và là di sản vô giá của một "thời hoa lửa" rực cháy đến đau lòng.

Khi nói về "thời hoa lửa", ta thường mơ mộng về những cuộc chia ly màu đỏ, về những người lính trẻ ra đi với nụ cười ngạo nghễ trên môi. Nhưng nếu bóc tách lớp "son chữ" ấy ra, ta sẽ thấy sự thật trần trụi của chiến tranh: đó là tiếng thét xé lòng giữa làn đạn, là cảm giác bất lực trước tận cùng khi cảm nhận hơi thở cuối cùng của người đồng đội lịm đi trên tay mình, là tiếng khóc đứt ruột của người mẹ mất con, là lời thề nguyền dở dang của tình yêu đôi lứa, và đau đớn hơn cả là nhịp đập lỡ dở của một trái tim còn chưa biết thế nào là yêu . Hòa bình chính là sự chấm dứt của cơn ác mộng ấy. Hòa bình là khi con người không còn phải dùng tính mạng để đổi lấy quyền được tồn tại. Hiểu về hòa bình là hiểu về cái giá của sự sống – cái giá được tính bằng từng giọt máu của những người thanh niên tuổi đôi mươi, những người đã dâng hiến cả mùa xuân của mình để đổi lấy màu xanh của đất nước. Chiến tranh đã lùi xa, "thời hoa lửa" đã trở thành những thước phim đen trắng trong viện bảo tàng. Nhưng mỗi khi nghe tiếng gió rít qua những cánh rừng già, tôi lại ngỡ như nghe thấy tiếng vọng của những nấm mồ viễn xứ, nhắc nhở ta về giá trị của sự bình yên. Hãy hiểu hòa bình bằng sự im lặng thành kính, bằng lao động hăng say và bằng tình yêu thương đồng loại. Bởi vì, hòa bình chính là đóa hoa đẹp nhất nở trên mảnh đất đã từng thấm đẫm máu và lửa – một đóa hoa mà chúng ta phải dùng cả đời mình để giữ cho nó không bao giờ tàn héo.

Trong bản trường ca về hòa bình, có những nốt nhạc trầm buồn đến tê tái. Đó là hình ảnh những "nấm mồ viễn xứ" nằm rải rác nơi đại ngàn xa xăm hay những bến sông lạnh lẽo. Có những người anh hùng đã ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, thân xác họ đã tan vào đất mẹ, linh hồn họ vĩnh viễn gửi lại nơi biên thùy, chưa một lần được người thân trở về thắp nén nhang cho ấm lòng. Đối với họ, hòa bình là một lời hứa mà họ đã dùng cả đời mình để thực hiện cho người khác, dù bản thân chẳng thể tận hưởng. Hòa bình ngày nay, trong mắt tôi, chính là sự im lặng đầy tôn nghiêm trước những nấm mồ không tên ấy. Đó là lời nhắc nhở rằng mỗi bước chân ta đi trên con phố bình yên hôm nay đều là sự tiếp nối của những hành trình dang dở của những người đi trước. Vượt lên trên những hy sinh bi tráng, hòa bình hiện ra với gương mặt bình dị và dịu dàng nhất. Nếu "thời hoa lửa" là những tháng ngày con người phải gồng mình lên để chiến đấu, thì hòa bình là lúc chúng ta được phép "yếu mềm", được sống với những cảm xúc bản năng của con người. Hòa bình là tiếng trẻ thơ ê a học chữ dưới mái trường không còn nỗi lo bom đạn. Hòa bình là đôi lứa yêu nhau không còn phải lo sợ một cuộc chia ly vĩnh viễn sau mỗi lần tạm biệt. Hòa bình là khi ta được quyền chọn lựa ước mơ, được sai lầm và được sửa chữa. Nó không phải là một món quà miễn phí từ bầu trời, mà là một di sản cần được bảo vệ bằng sự tử tế và lòng trắc ẩn của mỗi cá nhân trong thực tại. Đứng giữa "thời hoa lửa" hào hùng và thực tại thanh bình, tôi tự hỏi: liệu chúng ta có đang lãng phí hòa bình? Nếu chỉ hưởng thụ mà quên đi gốc rễ, ta sẽ trở thành những kẻ vô ơn trước lịch sử. Hòa bình không chỉ là "nghỉ ngơi". Hòa bình thực sự phải là sự kiến tạo. Chúng ta gìn giữ hòa bình bằng cách không để cho cái chết của những tiền nhân trở nên vô nghĩa. Ta xây dựng đất nước không chỉ bằng vật chất, mà bằng việc nuôi dưỡng một tâm hồn biết rung cảm trước nỗi đau, biết cúi đầu trước sự hy sinh và biết chìa tay ra cho sự hòa hợp. Đó là cách duy nhất để ta không "phủ son" lên quá khứ một cách giả dối, mà thực sự trân trọng nó bằng cả trái tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn