Bài viết

Hoà bình (3)

Hoà bình

Quảng Ninh25/06/2026Vũ Thị Mai Trang-11A2 (Trường THPT Minh Hà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đề bài: Em đã hiểu thế nào là hoà bình

Bài làm

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Câu nói ấy không chỉ là chân lý của dân tộc Việt Nam mà còn thể hiện khát vọng chung của nhân loại về một cuộc sống hòa bình. Có những điều khi còn nhỏ em từng nghĩ rất đơn giản. Hòa bình, với em ngày ấy, chỉ là những ngày đến trường bình yên, là những buổi tối quây quần bên gia đình. Nhưng càng lớn lên, khi đọc lịch sử dân tộc và nghe ông bà kể về chiến tranh, em mới hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người.Chỉ khi có hòa bình, con người mới được sống trong tự do, được học tập, lao động và theo đuổi ước mơ của mình.

Em từng xúc động khi đọc về những người lính ra đi ở tuổi mười tám đôi mươi. Họ cũng có gia đình, có ước mơ và những dự định còn dang dở. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng hi sinh tất cả để bảo vệ đất nước. Những cái tên như Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi hay mười cô gái thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước và sự hi sinh cao đẹp. Chính nhờ những con người ấy mà hôm nay chúng em được sống trong một đất nước hòa bình.

Chiến tranh không chỉ cướp đi mạng sống mà còn để lại những nỗi đau kéo dài qua nhiều thế hệ. Có những người mẹ mãi mãi không chờ được con trở về, có những đứa trẻ lớn lên trong mất mát. Vì vậy, hòa bình không đơn thuần là không có tiếng súng. Hòa bình còn là cuộc sống yên vui, là khi trẻ em được cắp sách đến trường, mọi người được sống trong yêu thương và an toàn. Ngày nay, chúng em may mắn sinh ra trong hòa bình. Chúng em được học tập trong những ngôi trường khang trang, được sống bên gia đình và tự do theo đuổi tương lai của mình. Nhưng đôi khi, nhiều người lại vô tình quên đi giá trị của cuộc sống hiện tại. Có những bạn trẻ thờ ơ với lịch sử dân tộc, xem những hi sinh của cha ông là điều xa vời. Em nghĩ rằng một dân tộc nếu quên đi quá khứ sẽ khó biết cách giữ gìn tương lai.Hòa bình không tồn tại mãi mãi nếu con người không biết trân trọng và bảo vệ nó. Vì vậy, mỗi người cần sống nhân ái hơn, biết yêu thương và tôn trọng nhau. Khi con người biết đối thoại thay cho xung đột, biết đoàn kết thay cho hận thù, hòa bình sẽ không chỉ là khát vọng mà sẽ trở thành hiện thực bền vững.

Giờ đây, mỗi khi nghe Quốc ca vang lên dưới lá cờ đỏ sao vàng, em không còn xem đó là một điều bình thường nữa. Trong em là niềm biết ơn sâu sắc dành cho những người đã hi sinh vì Tổ quốc. Em hiểu rằng hòa bình là điều thiêng liêng nhất mà một dân tộc có được, và thế hệ trẻ hôm nay phải có trách nhiệm giữ gìn để tương lai đất nước mãi bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn