Hoà bình(4)
Đề bài : Em hiểu thế nào là hòa bình.
Tôi đã từng tự hỏi hòa bình là gì.
Trong suy nghĩ của tôi, đó luôn là một điều gì rất lớn lao — là những trang sách lịch sử phủ màu thời gian, là những bài diễn văn trang trọng, là hình ảnh lá cờ đỏ tung bay trong tiếng nhạc hào hùng. Hòa bình dường như quá xa xôi và cũng quá rộng lớn để một đứa trẻ như tôi có thể thực sự chạm vào.
Cho đến đêm hôm ấy.
Đêm điện cắt bất ngờ.
Chiếc quạt đang quay đều chợt khựng lại, căn phòng chìm vào khoảng tối oi nồng của đầu hạ. Tôi cau mày nhìn màn hình điện thoại chỉ còn đúng 7% pin. Wifi mất. Tin nhắn gửi đi xoay vòng mãi không được. Ngoài sân, vài tiếng than vãn vọng lên từ những ngôi nhà bên cạnh.
“Chán thật…”
Tôi thở dài, bực bội đặt mạnh điện thoại xuống giường. Chỉ mới mất kết nối chưa đầy mười phút mà tôi đã thấy khó chịu như thể mình bị tách khỏi cả thế giới.
Bà ngồi bên hiên, chậm rãi phe phẩy chiếc quạt nan cũ. Ánh nến đặt cạnh bàn hắt lên gương mặt đã in hằn nhiều nếp nhăn. Thấy tôi nhăn nhó, bà chỉ cười:
“Ngày xưa còn chẳng biết người thân sống chết thế nào cơ.”
Tôi nghe nhưng chỉ “vâng” cho có lệ. Cho đến khi bà đứng dậy, mở chiếc tủ gỗ cũ kỹ ở góc nhà rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ đã sờn màu theo năm tháng.
Bên trong là vài tấm ảnh đen trắng và một xấp thư cũ được buộc bằng sợi dây bạc màu.
Tôi cầm thử một lá thư. Giấy mỏng, đã úa vàng và có mùi rất lạ — mùi của thời gian, của những năm tháng mà tôi chưa từng đi qua.
Nét chữ trên thư không đều, vài chỗ nhòe đi vì nước.
“Gửi mẹ và em…”
Tôi khẽ đọc thành tiếng.
Bà bảo đó là thư của bác tôi — một người lính từng vào chiến trường khi còn rất trẻ. Những lá thư ấy phải đi rất lâu mới tới nơi. Có khi viết từ tháng trước, tận vài tháng sau gia đình mới nhận được. Cũng có những lá thư chẳng bao giờ đến được tay người nhận.
“Ngày ấy,” bà nói nhỏ, mắt nhìn xa xăm ngoài khoảng tối, “cả nhà chỉ chờ một tin bình an thôi cũng đủ thức trắng nhiều đêm.”
Tôi im lặng.
“Ở đây mọi người nhớ nhà lắm mẹ ạ. Chỉ cần nhận được thư thôi là vui cả mấy ngày.”
Tự nhiên cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi nhớ đến mình của mười phút trước — khó chịu chỉ vì mất wifi, chỉ vì không thể nhắn tin hay lướt điện thoại. Trong khi đó, có một thế hệ đã sống suốt tuổi trẻ giữa bom đạn, chỉ mong một lá thư báo rằng người thân nơi quê nhà vẫn còn bình an.
Họ từng chờ đợi nhau bằng hy vọng.
Còn chúng tôi hôm nay được sống trong hòa bình đến mức có thể gọi cho người mình thương bất cứ lúc nào.
Tôi ngẩng lên nhìn bà. Trong ánh nến chập chờn, đôi mắt bà vẫn lặng lẽ như đang cất giữ cả một miền ký ức rất xa.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu rằng hòa bình chưa bao giờ là điều gì xa vời.
Hòa bình là bữa cơm đủ đầy mỗi tối.
Là tiếng cười vang ngoài ngõ.
Là những cuộc gọi không bị dang dở.
Là khi một đứa trẻ như tôi có thể vô tư lớn lên mà không cần biết đến tiếng bom rơi hay sự chia ly của chiến tranh.
Mất điện rồi cũng sẽ có lại.
Nhưng có những năm tháng đã mất đi thì mãi mãi không thể trở về.
Tôi nhẹ nhàng gấp lá thư cũ lại. Bên ngoài, gió đêm bắt đầu thổi qua hiên nhà mát hơn một chút. Điện thoại tôi vẫn không có mạng, nhưng lần đầu tiên tôi không còn thấy khó chịu nữa.
Bởi đôi khi, chỉ một đêm mất kết nối ngắn ngủi cũng đủ để tôi hiểu rằng được sống trong hòa bình đã là điều may mắn biết bao.



